Người mẹ già Hà Tĩnh chờ con trong những mùa gió Lào
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh sống trong chờ đợi, vượt qua nỗi đau mất con bằng nghị lực và tình yêu thương.
Bà Võ Thị Lành, sinh năm 1935, là mẹ của một liệt sĩ đã hy sinh trong những năm chiến tranh ác liệt. Với bà, ký ức về người con trai luôn gắn liền với những ngày tháng chờ đợi dài dằng dặc.
Bà kể, ngày con lên đường, trời nắng gắt, gió Lào thổi rát cả mặt. Bà đứng ở đầu ngõ nhìn theo bóng con khuất dần, lòng vừa tự hào, vừa lo lắng.
Từ đó, cuộc sống của bà gắn liền với sự chờ đợi.
Mỗi buổi chiều, bà thường ngồi trước hiên nhà, mắt hướng ra con đường nhỏ. Chỉ cần nghe tiếng bước chân, bà lại ngẩng lên, hy vọng đó là con mình trở về.
Những lá thư gửi về là niềm vui hiếm hoi. Bà đọc từng dòng, rồi cất đi rất cẩn thận, như giữ một phần của con ở lại bên mình.
Nhưng rồi, một ngày, tin dữ đến.
Người con mà bà luôn mong chờ đã không còn nữa.
Bà nói, lúc đó bà không khóc thành tiếng, chỉ thấy mọi thứ xung quanh như lặng đi.
Những ngày sau, bà vẫn giữ thói quen cũ – vẫn ngồi trước hiên, vẫn nhìn ra con đường.
“Như thể nó vẫn đâu đó, chưa đi xa”, bà nói nhỏ.
Bà giữ lại tất cả kỷ vật của con: lá thư, tấm ảnh, những món đồ nhỏ.
Có những đêm gió Lào thổi qua, bà ngồi lặng, nhớ lại từng kỷ niệm.
Nhưng bà không gục ngã.
Bà tiếp tục sống, chăm lo gia đình, giữ nếp nhà.
Với bà, người con ấy chưa bao giờ mất đi – chỉ là không còn hiện diện như trước.



