Người Mẹ Giấu Cán Bộ (1)
Nằm giữa vùng địch thường xuyên càn quét có căn nhà nhỏ của mẹ Tư. Chồng mất sớm, mẹ sống một mình trong ngôi nhà tranh bên bìa rừng.
Ai nhìn vào cũng nghĩ mẹ chỉ là một người nông dân bình thường. Nhưng ít ai biết rằng ngôi nhà ấy từng nhiều lần che chở cho cán bộ cách mạng.
Một đêm mưa năm 1969, có tiếng gõ cửa khẽ vang lên.
Mẹ Tư mở cửa. Trước mặt bà là một cán bộ trẻ bị thương ở chân sau khi thoát khỏi cuộc truy đuổi của địch.
Không chút do dự, mẹ đưa anh vào nhà, băng bó vết thương rồi giấu xuống căn hầm bí mật dưới nền bếp.
Sáng hôm sau, lính địch kéo đến lục soát.
Tên chỉ huy quát lớn:
– Có thấy người lạ nào đi qua đây không?
Mẹ Tư bình tĩnh đáp:
– Tôi già rồi, quanh năm chỉ biết ruộng vườn.
Bọn chúng lục tung căn nhà nhưng không tìm thấy gì. Ngay phía dưới chân chúng, người cán bộ vẫn im lặng nằm trong căn hầm tối.
Sau khi địch rút đi, mẹ mới mở nắp hầm.
Người cán bộ xúc động:
– Nếu không có mẹ, chắc cháu đã bị bắt rồi.
Mẹ chỉ cười hiền:
– Các chú chiến đấu vì đất nước. Tôi giúp được chút nào hay chút ấy.
Nhiều năm chiến tranh, căn nhà của mẹ Tư trở thành nơi dừng chân bí mật cho biết bao cán bộ cách mạng.
Ngày đất nước thống nhất, nhiều người trở lại thăm mẹ. Họ gọi bà bằng cái tên thân thương:
“Người mẹ của chiến khu.”



