NGƯỜI MẸ GIẤU CÁN BỘ
Nhà bà Sáu nằm sát con đường đất dẫn vào đồn địch. Ban ngày, lính địch đi lại thường xuyên. Ban đêm, chúng còn càn quét, lục soát bất ngờ. Sống gần đồn địch như vậy, ai cũng sợ. Nhưng bà Sáu vẫn lặng lẽ nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Nhà bà có một hầm bí mật dưới bếp. Miệng hầm được che bằng một tấm ván và phủ tro, phủ rơm lên trên. Nếu không biết, không ai có thể phát hiện. Bà Sáu luôn giữ bí mật ấy như giữ mạng sống.
Một đêm, có tiếng gõ cửa dồn dập. Một cán bộ bị truy đuổi chạy vào, thở hổn hển. Bà Sáu không hỏi nhiều, chỉ nói nhanh: “Xuống hầm!” Rồi bà mở miệng hầm, đẩy người cán bộ xuống, phủ rơm lên như cũ.
Chỉ vài phút sau, lính địch ập vào. Chúng đá tung nồi niêu, lật cả giường, dí súng vào mặt bà Sáu quát: “Có Việt Cộng không?” Bà Sáu bình tĩnh đáp: “Nhà tui nghèo, có gì đâu mà Việt Cộng vô.”
Địch nghi ngờ, bắt bà đứng ngoài sân, rồi lục soát khắp nơi. Chúng thậm chí dùng lưỡi lê chọc xuống đất quanh bếp. Bà Sáu đứng đó, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng vẫn cố giữ nét mặt bình thản. Nếu bà lộ vẻ sợ hãi, địch sẽ càng nghi.
Sau một hồi không tìm thấy gì, chúng bỏ đi. Khi tiếng giày đinh xa dần, bà Sáu mới chạy vào bếp, mở hầm. Người cán bộ bước lên, mồ hôi ướt đẫm. Anh nắm tay bà, xúc động: “Nếu không có mẹ, con đã bị bắt.”
Bà Sáu cười hiền: “Mẹ già rồi, mẹ sợ gì. Miễn đất nước được độc lập, tụi bây sống mà làm cách mạng.”
Trong thời hoa lửa, những người mẹ như bà Sáu là hậu phương vững chắc. Họ không cầm súng, nhưng lòng dũng cảm không thua bất kỳ người lính nào. Và chính từ những căn bếp nghèo, những hầm bí mật ấy, cách mạng đã được nuôi dưỡng để đi đến ngày thắng lợi.



