NGƯỜI MẸ GIẤU CÁN BỘ TRONG ĐỐNG RƠM
NGƯỜI MẸ GIẤU CÁN BỘ TRONG ĐỐNG RƠM
Những năm cuối thập niên 1960, chiến tranh tại vùng Long Thạnh, huyện Giồng Riềng diễn ra ngày càng ác liệt. Các cuộc càn quét của địch liên tiếp diễn ra nhằm truy tìm cán bộ và phá vỡ cơ sở cách mạng trong nhân dân. Thế nhưng, giữa những ngày tháng cam go ấy, vẫn có những người dân bình dị sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy để bảo vệ cách mạng.
Ở ấp Bến Nhứt khi ấy có một người phụ nữ mà bà con quen gọi là má Năm Liễu. Chồng hy sinh từ những năm đầu kháng chiến, một mình má nuôi bốn người con bằng nghề làm ruộng và chăn nuôi. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng má luôn một lòng tin tưởng vào ngày đất nước hòa bình.
Ngôi nhà của má nằm giữa cánh đồng, phía sau là một sân phơi rộng với những đống rơm lớn chất cao sau mỗi mùa gặt. Chính nơi ấy về sau đã trở thành chỗ trú ẩn bí mật cho nhiều cán bộ cách mạng.
Một buổi chiều cuối năm 1969, khi má Năm đang cho gà ăn thì một thanh niên lạ mặt xuất hiện ở mé vườn. Người thanh niên bị thương ở chân, quần áo lấm đầy bùn đất.
Nhìn ánh mắt và cách ra hiệu quen thuộc, má hiểu ngay đó là cán bộ cách mạng đang cần giúp đỡ.
Không một chút chần chừ, má nhanh chóng đưa anh vào nhà.
Qua câu chuyện ngắn, má biết được anh là cán bộ huyện vừa thoát khỏi một cuộc truy kích của địch. Hiện nhiều toán lính đang lùng sục khắp khu vực.
Nếu ở lại trong nhà, nguy cơ bị phát hiện là rất lớn.
Má Năm suy nghĩ rất nhanh.
Rồi má dẫn người cán bộ ra phía sau sân.
Giữa sân lúc ấy có một đống rơm lớn vừa mới thu hoạch xong. Bên dưới đống rơm, má đã chuẩn bị sẵn một khoảng trống nhỏ dùng để cất giữ nông cụ.
Má quyết định biến nơi ấy thành chỗ ẩn náu.
Sau khi bố trí cho cán bộ chui vào bên trong, má phủ thêm rơm lên phía trên. Từ bên ngoài nhìn vào, không ai có thể nhận ra có người đang ẩn nấp.
Chỉ vài giờ sau, điều lo lắng nhất đã xảy ra.
Một toán lính kéo đến xóm.
Tiếng chó sủa vang lên khắp nơi. Những ngôi nhà lần lượt bị khám xét.
Khi đến nhà má Năm, chúng lục tung mọi ngóc ngách.
Từ trong nhà đến ngoài vườn.
Từ chuồng gà đến kho lúa.
Một tên lính chỉ tay về phía đống rơm:
"Trong đó có gì không?"
Má Năm vẫn bình tĩnh trả lời:
"Rơm mới gặt về để dành nuôi bò."
Không hoàn toàn tin tưởng, mấy tên lính lấy cây dài chọc vào đống rơm nhiều lần.
Mỗi cú chọc khiến má Năm thót tim.
Bên trong, người cán bộ vẫn nằm bất động, nín thở giữa cái nóng ngột ngạt.
May mắn thay, chúng không phát hiện điều gì bất thường.
Sau gần một giờ lục soát, toán lính bỏ đi.
Chờ đến khi khu vực hoàn toàn yên tĩnh, má Năm mới ra hiệu cho người cán bộ chui ra ngoài.
Khuôn mặt anh lúc ấy đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt đầy xúc động.
Anh nắm chặt tay má:
"Nếu không có má, chắc con bị bắt rồi."
Má chỉ cười hiền:
"Miễn còn người để tiếp tục làm cách mạng là được."
Những năm sau đó, đống rơm phía sau nhà má Năm còn nhiều lần trở thành nơi che giấu cán bộ. Có khi là một người. Có khi là cả một tổ công tác vừa về địa phương hoạt động.
Dù luôn đối mặt với nguy hiểm, má chưa bao giờ từ chối giúp đỡ.
Các con của má cũng lớn lên trong tinh thần ấy. Người tham gia du kích xã. Người làm giao liên. Người phụ trách vận chuyển lương thực cho bộ đội.
Ngày đất nước thống nhất năm 1975, nhiều cán bộ từng được má giúp đỡ đã trở lại thăm gia đình.
Đứng giữa sân nhà năm nào, mọi người vẫn còn nhớ rõ đống rơm đã cứu mạng biết bao đồng chí trong những ngày ác liệt nhất của chiến tranh.
Má Năm lúc ấy chỉ lặng lẽ nhìn cánh đồng xanh trước mặt.
Bao năm gian khổ cuối cùng cũng qua.
Ngày nay, má Năm Liễu đã trở thành người thiên cổ. Đống rơm năm xưa cũng không còn nữa. Nhưng câu chuyện về người mẹ Long Thạnh giấu cán bộ trong đống rơm vẫn được nhiều thế hệ nhắc lại với lòng kính trọng.
Đó không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm của một người mẹ nông dân, mà còn là biểu tượng cho tình cảm son sắt của nhân dân Long Thạnh đối với cách mạng.
Trong những năm tháng hoa lửa, chính những con người bình dị như má Năm đã tạo nên sức mạnh vô hình giúp phong trào cách mạng tồn tại và phát triển. Họ không cần huân chương hay danh hiệu. Điều họ mong mỏi chỉ là ngày quê hương được hòa bình, đất nước được thống nhất.
Và nhờ những người mẹ như thế, ngày ấy cuối cùng đã trở thành hiện thực.



