“NGƯỜI MẸ GIẤU CÁN BỘ TRONG HẦM BÍ MẬT”
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa bom đạn và sự truy lùng gắt gao của địch, có những người mẹ Việt Nam anh hùng đã âm thầm che chở cho cách mạng bằng cả tính mạng của mình. Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là biểu tượng của sự hy sinh mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước bất diệt của người phụ nữ Việt Nam trong thời hoa lửa.
“Hồi đó chiến tranh dữ lắm con ơi… Máy bay Mỹ ngày nào cũng quần thảo trên đầu, dưới đất thì lính đi càn liên tục. Dân làng sống trong cảnh bữa đói bữa no, nhưng ai cũng một lòng theo cách mạng.
Tôi còn nhớ rõ hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ. Mẹ người nhỏ gầy, lưng đã còng vì năm tháng, nhưng ánh mắt thì cứng cỏi lắm. Nhà mẹ có cái hầm bí mật đào ngay dưới nền bếp. Ban ngày cán bộ nằm im dưới đó, tối đến mới lên hoạt động.
Có lần lính địch bất ngờ kéo tới lục soát. Chúng dùng báng súng đập khắp nhà, dí súng vào mẹ mà hỏi:
‘Có Việt Cộng trong nhà không?’
Mẹ vẫn bình tĩnh nhóm bếp, tay run run nhưng giọng rất chắc:
‘Nhà tui chỉ có khoai sắn với mấy đứa con nít thôi.’
Lúc đó dưới hầm có tới ba cán bộ đang ẩn nấp. Chỉ cần mẹ sơ hở một chút thôi là tất cả đều bị bắt hoặc bị bắn chết ngay tại chỗ.
Tên lính thấy nồi nước sôi trên bếp liền đá tung cả củi lửa ra sân. Tro bụi bay mù mịt. Vậy mà mẹ vẫn không hề hé nửa lời. Sau gần một giờ lục soát không tìm được gì, bọn chúng bỏ đi.
Khi bóng lính khuất hẳn, mẹ mới quỳ xuống mở nắp hầm. Những người cán bộ từ từ chui lên, ai cũng ướt đẫm mồ hôi. Có người nắm chặt tay mẹ mà khóc.
Mẹ chỉ cười hiền rồi nói:
‘Còn người là còn cách mạng. Mấy con phải sống để đánh giặc, để đất nước được yên.’
Nhưng chiến tranh đâu có chừa một ai… Nhiều người con của mẹ lần lượt hy sinh ngoài chiến trường. Giấy báo tử gửi về nhiều đến mức không còn chỗ treo trên vách nhà nữa. Đau đớn là vậy, nhưng mẹ chưa bao giờ lùi bước hay oán trách.
Mỗi lần có bộ đội hành quân qua làng, mẹ lại gom từng củ khoai, lon gạo cuối cùng để nấu cho các anh ăn. Mẹ bảo:
‘Mấy đứa cũng là con của mẹ.’
Đối với dân làng chúng tôi, mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một người mẹ bình thường. Mẹ là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao. Chính những người mẹ như mẹ đã góp phần giữ cho ngọn lửa cách mạng không bao giờ tắt giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất.”



