“Người mẹ giấu cán bộ trong nhà”
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở một làng quê nghèo, có một người mẹ sống cùng các con trong căn nhà nhỏ đơn sơ.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở một làng quê nghèo, có một người mẹ sống cùng các con trong căn nhà nhỏ đơn sơ.
Một đêm mưa, có một cán bộ cách mạng bị địch truy đuổi, chạy đến gõ cửa nhà bà cầu cứu.
Không một chút do dự, bà mở cửa, đưa người cán bộ vào nhà. Bà nhanh chóng dẫn anh xuống một hầm bí mật được đào sẵn dưới nền bếp – nơi bà vẫn dùng để cất giấu lương thực.
Chưa kịp ổn định, tiếng chó sủa và bước chân dồn dập của lính địch đã vang lên ngoài ngõ.
Chúng ập vào nhà, lục soát từng góc. Một tên lính quát lớn:
“Có thấy người lạ chạy vào đây không?”
Người mẹ bình tĩnh đáp:
“Nhà tôi chỉ có mấy mẹ con, làm gì có ai.”
Dù tim đập dồn dập, bà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Bọn lính lục tung mọi thứ, thậm chí dậm chân mạnh xuống nền bếp – ngay phía trên nơi cán bộ đang ẩn náu.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả có thể bị phát hiện.
Nhưng người mẹ vẫn đứng đó, ánh mắt cứng cỏi, không hề lộ vẻ lo sợ.
Cuối cùng, không tìm thấy gì, địch đành rút đi.
Khi mọi thứ yên lặng, bà nhẹ nhàng mở hầm, gọi:
“Các chú an toàn rồi, ra đi thôi.”
Người cán bộ xúc động nắm tay bà:
“Ơn này chúng tôi không bao giờ quên.”
Bà chỉ mỉm cười:
“Miễn là đất nước được yên bình, mẹ con tôi có khổ mấy cũng chịu được.”


