Người mẹ giấu nước mắt
Bà Tư có ba người con đều ra trận. Ngày nhận giấy báo tử của con trai cả, bà chỉ ngồi lặng, gấp giấy cẩn thận cất vào rương. Bà nói: “Để dành, sau giải phóng mẹ thắp hương cho đủ”.
Con thứ hai hy sinh, bà vẫn không khóc trước mặt ai. Người làng bảo: “Sao bà cứng rắn vậy?”. Chỉ đến đêm, bà mới ôm áo con mà khóc nghẹn.
Người mẹ ấy giấu nước mắt để các con yên tâm đánh giặc. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ cũng là một phần không thể thiếu trong thắng lợi của dân tộc.


