Người mẹ giấu nước mắt
Ngày con trai nhận giấy nhập ngũ, bà Thu thức trắng cả đêm để may lại chiếc áo cho con. Sáng hôm tiễn con đi, bà cố cười thật tươi dù mắt đỏ hoe.
Trong suốt những năm chiến tranh, bà không dám khóc trước mặt chồng con vì sợ mọi người lo lắng. Mỗi tối bà chỉ lặng lẽ ngồi bên ngọn đèn dầu đọc lại những lá thư đã cũ.
Một lần nhận tin đơn vị con trai bị thương vong nặng, bà ngồi thẫn thờ trước sân suốt cả ngày. Nhưng khi có người hỏi, bà chỉ nói: “Con mình còn ngoài đó thì mình phải mạnh mẽ.”
Ngày người con trở về với một cánh tay mất đi sau trận chiến, bà ôm con vào lòng mà khóc như chưa từng được khóc suốt bao năm qua.



