Người mẹ giấu nước mắt tiễn con
Bà Trần Thị Hòe, sinh năm 1940, quê Nam Định.
Năm 1979, con trai bà nhận lệnh lên biên giới phía Bắc.
Sáng tiễn con ra ga tàu, bà chuẩn bị cho con túi lạc rang và chiếc khăn len tự đan suốt nhiều đêm.
Khi đoàn tàu chuẩn bị chuyển bánh, người con cố cười:
— Mẹ ở nhà đừng lo cho con quá nhé.
Bà gật đầu nhưng không nói được gì.
Đoàn tàu khuất dần sau màn khói trắng, bà mới quay mặt lau nước mắt.
Những tháng sau đó, tối nào bà cũng để nguyên chiếc bát của con trên mâm cơm như một thói quen.
Có đêm mất điện, bà ngồi bên ngọn đèn dầu rất lâu chỉ để đọc lại lá thư cũ của con.
Bà kể:
— Hồi ấy người làm mẹ nào cũng sống trong thấp thỏm.



