Cựu chiến binh

Người mẹ giấu nước mắt tiễn con

Buổi sáng người con trai lên đường, làng quê còn chìm trong màn sương mỏng. Chiếc ba lô đã được buộc chặt. Đôi dép đặt ngay ngắn bên cửa. Ngoài đầu làng, những người cùng lên đường đã bắt đầu tập trung.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người mẹ giấu nước mắt tiễn con

Buổi sáng người con trai lên đường, làng quê còn chìm trong màn sương mỏng.

Chiếc ba lô đã được buộc chặt. Đôi dép đặt ngay ngắn bên cửa. Ngoài đầu làng, những người cùng lên đường đã bắt đầu tập trung.

Người mẹ bước ra sân, nhìn con trai từ đầu đến chân.

Bà sửa lại cổ áo cho con, rồi kéo chiếc quai ba lô cho ngay ngắn.

“Đi đường nhớ cẩn thận.”

Người con gật đầu:

“Con biết rồi, mẹ.”

Bà muốn nói thêm nhiều điều.

Muốn dặn con ăn uống đầy đủ.

Muốn dặn con đừng quên viết thư.

Muốn nói rằng ở nhà, mọi người sẽ luôn chờ con.

Nhưng cuối cùng bà chỉ nói:

“Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”

Người con nhìn mẹ.

Anh nhận ra đôi mắt bà đỏ hơn thường ngày.

“Mẹ khóc à?”

Bà vội quay mặt đi:

“Khói bếp đấy.”

Anh biết mẹ đang giấu nước mắt.

Bà quay vào trong nhà, giả vờ sắp xếp lại mấy thứ trên bàn. Nhưng đôi tay đã run nhẹ.

Người con đứng ngoài sân, im lặng.

Anh hiểu rằng mẹ không muốn mình nhìn thấy bà khóc.

Bởi bà sợ một giọt nước mắt có thể khiến con trai lưu luyến, khiến bước chân đang chuẩn bị lên đường trở nên nặng nề.

Một lúc sau, bà bước ra, đưa cho con chiếc khăn nhỏ.

“Cầm lấy.”

Anh nhận chiếc khăn rồi ôm mẹ.

Bà chỉ vỗ nhẹ lên vai con:

“Đi đi con.”

Đoàn người bắt đầu rời làng.

Người con đi được một đoạn thì quay lại.

Mẹ vẫn đứng trước cổng.

Bà đưa tay vẫy con.

Khi bóng con khuất sau hàng cây, bà vẫn đứng đó thêm một lúc.

Đến khi không còn nhìn thấy đoàn người nữa, bà mới quay mặt vào nhà.

Lúc ấy, những giọt nước mắt đã không thể giữ lại.

Bà ngồi xuống bên hiên, cầm chiếc áo cũ của con trên tay.

Căn nhà bỗng rộng hơn thường ngày.

Nhưng bà nhanh chóng lau nước mắt, đứng dậy tiếp tục công việc.

Bà biết con trai mình đã chọn một con đường mà đất nước đang cần.

Ở phía trước, người con trai cũng ngoái nhìn quê hương lần cuối.

Anh tự nhủ phải cố gắng.

Không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì người mẹ đang đứng phía sau mình.

Nhiều năm sau, khi trở về, anh vẫn nhớ buổi sáng ấy.

Mẹ đã già hơn.

Nhưng khi nhắc lại ngày tiễn con, bà chỉ cười:

“Hồi ấy mẹ có khóc đâu.”

Anh nhìn đôi mắt mẹ rồi nói:

“Con biết mẹ khóc.”

Hai mẹ con cùng cười.

Một nụ cười bình dị sau những năm tháng dài xa cách.

Bài học: Sự hy sinh của người mẹ đôi khi không nằm ở những điều lớn lao mà ở việc âm thầm chịu đựng nỗi nhớ và lo lắng để con yên tâm lên đường. Câu chuyện nhắc chúng ta biết trân trọng tình mẫu tử và những người đã âm thầm đứng phía sau mỗi người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn