Người mẹ gìn giữ ngọn lửa của Đặng Thùy Trâm
Dược sĩ Doãn Ngọc Trâm là thân mẫu của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sau khi con gái hy sinh tại chiến trường Quảng Ngãi năm 1970, bà cùng gia đình đã dành nhiều năm gìn giữ ký ức, kỷ vật và lan tỏa những giá trị nhân văn từ cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Qua những lời kể của bà, hình ảnh người nữ bác sĩ trẻ giàu lòng yêu nước, hết lòng vì thương binh và nhân dân hiện lên chân thực, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ. Bà Doãn Ngọc Trâm được nhiều người biết đến như một người mẹ mẫu mực, l
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong trái tim của những người mẹ có con là liệt sĩ, nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. Họ không chỉ là người sinh thành mà còn là những người gìn giữ ký ức, lưu truyền những câu chuyện về sự hy sinh cao đẹp của con mình cho các thế hệ mai sau.
Dược sĩ Doãn Ngọc Trâm, mẹ của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, là một người mẹ như thế.
Theo lời kể của bà, từ nhỏ Đặng Thùy Trâm là cô gái giàu lòng nhân ái, ham học và luôn ước mơ trở thành bác sĩ để cứu chữa người bệnh. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống ngành y, chị sớm được cha mẹ giáo dục về lòng yêu nước và trách nhiệm với cộng đồng.
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi công tác. Ngày tiễn con lên đường, bà Doãn Ngọc Trâm biết nơi con gái đến là vùng chiến sự ác liệt, nhưng vẫn động viên con hoàn thành nhiệm vụ.
Bà từng kể rằng, người mẹ nào cũng thương con, cũng mong con bình an trở về. Nhưng khi Tổ quốc cần, bà chấp nhận gác lại nỗi lo riêng để con thực hiện lý tưởng của tuổi trẻ.
Năm 1970, gia đình nhận được tin Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Nỗi đau ấy là mất mát không gì bù đắp được.
Theo lời bà Doãn Ngọc Trâm, trong nhiều năm sau, gia đình vẫn luôn tin rằng những giá trị mà con gái để lại sẽ không bao giờ mất đi. Điều kỳ diệu đã xảy ra khi cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm được một cựu binh Mỹ lưu giữ suốt nhiều thập kỷ rồi trao trả cho gia đình.
Khi cầm lại cuốn nhật ký, bà xúc động như được gặp lại con sau hơn ba mươi năm xa cách.
Bà chia sẻ rằng từng trang nhật ký đều chứa đựng tình yêu thương dành cho đồng đội, nhân dân và gia đình. Qua những dòng chữ ấy, bà càng hiểu rõ hơn nghị lực, lòng dũng cảm và trái tim nhân hậu của người con gái mình.
Từ khi cuốn nhật ký được xuất bản, rất nhiều học sinh, sinh viên, cán bộ và chiến sĩ đã tìm đến gia đình để gặp bà, lắng nghe những câu chuyện về Đặng Thùy Trâm.
Theo lời kể của bà, điều khiến bà hạnh phúc nhất không phải là sự nổi tiếng của cuốn nhật ký mà là việc ngày càng có nhiều người trẻ hiểu hơn về sự hy sinh của thế hệ cha anh.
Bà luôn nhắn nhủ:
"Các con hôm nay được sống trong hòa bình phải biết trân trọng cuộc sống, học tập tốt và sống có trách nhiệm với đất nước."
Suốt nhiều năm, dù tuổi đã cao, bà vẫn tham gia các buổi giao lưu, nói chuyện truyền thống và gặp gỡ thanh niên. Bằng những câu chuyện giản dị về người con gái của mình, bà góp phần giáo dục lòng yêu nước và khơi dậy khát vọng cống hiến trong thế hệ trẻ.
Cuộc đời của bà Doãn Ngọc Trâm là hình ảnh đẹp về người mẹ của một liệt sĩ – người đã biến nỗi đau riêng thành động lực để lan tỏa những giá trị nhân văn, gìn giữ ký ức lịch sử và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ người Việt Nam.



