“Người mẹ giữ bàn thờ chờ con”
Câu chuyện về người mẹ có con hy sinh và nhiều năm sống cùng nỗi nhớ không nguôi.
Bà Phạm Thị Tư có hai người con tham gia chiến đấu trong chiến tranh. Những ngày đầu, bà luôn chờ thư và mong từng tin tức nhỏ từ chiến trường gửi về.
Mỗi lá thư đến, bà đều đọc đi đọc lại rất nhiều lần rồi cẩn thận cất trong chiếc hộp gỗ nhỏ. Đó là cách bà giữ con ở gần mình nhất.
Rồi một ngày, tin báo hy sinh được gửi về. Căn nhà nhỏ bỗng trở nên lặng đi rất lâu.
Bà kể rằng suốt nhiều năm sau, tối nào bà cũng thắp đèn trước bàn thờ và ngồi rất lâu như đang chờ con trở về.
Dù nỗi đau chưa bao giờ mất đi, bà luôn nói mình tự hào vì các con đã sống xứng đáng với quê hương.
Đối với bà, ký ức ấy vừa là mất mát, vừa là niềm tự hào theo suốt cuộc đời.


