Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ giữ chiếc áo bộ đội còn thơm mùi nắng của con trai

Câu chuyện kể về người mẹ suốt hơn nửa thế kỷ vẫn giữ chiếc áo bộ đội cũ của người con trai đã hy sinh như giữ lại hình bóng con trong những ngày tuổi trẻ.

Hà Tĩnh24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, vùng quê Hải Lăng, Quảng Trị gần như không có ngày nào yên tiếng bom. Trong căn nhà nhỏ lợp tranh bên bờ ruộng, mẹ Trần Thị Nguyệt lần lượt tiễn hai người con trai lên đường nhập ngũ.

Người con trai thứ hai là người hay cười, rất thương mẹ.

Ngày nào ở nhà cũng mặc chiếc áo bộ đội màu xanh bạc, ra đồng phụ mẹ, tối về lại giặt rồi phơi trước sân.

Mẹ thường đùa:
“Mi mặc ri rồi đi luôn chắc mẹ nhớ lắm.”

Cậu thanh niên chỉ cười:
“Con đi rồi về lại mặc cho mẹ coi.”

Ngày lên đường, vì ba lô đã chật, cậu thay chiếc áo mới được cấp và để lại chiếc áo cũ ở nhà.

Mẹ gấp lại cẩn thận.

Nói khi mô con về thì đưa.

Nhưng chiến tranh đâu cho người ta lời hẹn dễ dàng.

Năm 1972, giấy báo tử gửi về.

Người con hy sinh trong một trận đánh ác liệt ở Quảng Trị.

Mẹ như hóa đá.

Nhiều ngày chỉ ôm chiếc áo ngồi lặng ngoài hiên.

Mẹ bảo áo vẫn còn mùi nắng sân nhà hôm cuối cùng con phơi.

Từ đó, chiếc áo bộ đội ấy được mẹ cất trong rương gỗ.

Năm nào cũng mang ra hong nắng rồi lại gấp lại.

Con cháu lớn lên, nhiều lần thấy mẹ mở rương, vuốt từng nếp áo mà khóc.

Áo đã bạc màu.

Cổ áo sờn chỉ.

Một bên tay áo có chỗ vá cũ.

Nhưng mẹ nói đó là chiếc áo của tuổi hai mươi chưa kịp trở về.

Có người bảo giữ mãi một chiếc áo cũ làm gì.

Mẹ chỉ lắc đầu.

Mẹ nói chiến tranh lấy mất con, nhưng chiếc áo ấy còn giữ lại dáng con trai đứng giữa sân, cười rất tươi trong một buổi chiều nắng cũ mà người mẹ không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn