Người mẹ giữ chiếc khăn trải bàn con gái thêu cho ngày hòa bình
Con gái bà Lê Thị Nhàn rất khéo tay. Những lúc rảnh, cô thường thêu khăn, may áo cho cả gia đình. Đầu năm 1972, cô bắt đầu thêu một chiếc khăn trải bàn rất đẹp. Cô nói sau hòa bình sẽ dùng nó trong bữa cơm đoàn tụ đủ đầy của cả nhà. Nhưng chưa kịp hoàn thành, cô tình nguyện tham gia thanh niên xung phong. Trước ngày đi, cô đặt chiếc khăn vào tay mẹ và nói: “Mẹ giữ giúp con, ngày về con thêu tiếp.” Bà Nhàn tin ngày ấy sẽ đến. Năm 1973, con gái bà hy sinh trong khi làm nhiệm vụ san lấp hố bom. Người mẹ gần như không chạm vào chiếc khăn suốt nhiều năm vì quá đau lòng. Khi các con khác trưởng thành, lập gia đình, bà vẫn không dùng chiếc khăn ấy trong bất kỳ dịp nào. Nhiều năm sau, trong bữa cơm đoàn viên ngày đất nước thống nhất tròn nhiều thập kỷ, con cháu đề nghị bà mang chiếc khăn ra. Bà đặt chiếc khăn dang dở giữa bàn ăn rồi bật khóc. Bà nói con gái mình không kịp trở về dự bữa cơm hòa bình mà cô từng mơ, nhưng gia đình vẫn luôn dành cho cô một chỗ ngồi trong trái tim.



