Người mẹ giữ chiếc võng con trai mắc dở trước ngày ra trận
Câu chuyện kể về người mẹ hơn nửa thế kỷ vẫn giữ chiếc võng người con trai út đang mắc dở trước ngày lên đường nhập ngũ.
Gia đình mẹ Lê Thị Hảo sống ở một vùng quê nghèo ven biển Quảng Bình, nơi những năm chiến tranh gần như ngày nào cũng nghe tiếng bom từ phía tuyến lửa. Chồng mất sớm, một mình mẹ nuôi ba người con khôn lớn bằng nghề đan lưới thuê và bán cá ngoài chợ.
Người con trai cả nhập ngũ năm 1968 và hy sinh tại chiến trường Trị Thiên chỉ sau hai năm. Khi giấy báo tử đầu tiên gửi về, mẹ Hảo gần như kiệt quệ. Nhưng nỗi đau ấy chưa dừng lại.
Người con trai út vốn rất khéo tay. Trước ngày nhập ngũ năm 1972, anh đang mắc cho mẹ một chiếc võng mới bằng sợi dù xin lại từ đơn vị dân quân địa phương. Anh nói mùa hè mẹ thường đau lưng nên muốn làm chiếc võng thật chắc để mẹ nằm nghỉ trưa.
Chiếc võng mới hoàn thành được một nửa thì giấy gọi nhập ngũ đến.
Mẹ bảo con ở nhà hoàn thành chiếc võng rồi hãy đi, nhưng anh cười:
“Hòa bình về con mắc tiếp cũng chưa muộn.”
Ngày lên đường, anh gấp phần dây còn lại để ở góc nhà.
Những lá thư gửi về kể chuyện hành quân Trường Sơn, chuyện đồng đội chia nhau từng ngụm nước. Lá thư cuối cùng viết rằng khi chiến tranh kết thúc anh sẽ về hoàn thành chiếc võng cho mẹ.
Nhưng anh không bao giờ trở lại.
Năm 1974, gia đình nhận giấy báo tử thứ hai.
Mẹ Hảo ôm phần võng còn dang dở khóc cạn nước mắt.
Suốt hơn 50 năm, chiếc võng ấy vẫn được bà giữ nguyên trong chiếc rương gỗ. Không ai được phép hoàn thành nó.
Bà nói chỉ cần nhìn những sợi dây còn dang dở ấy, bà vẫn có cảm giác con trai mình chỉ đang đi rất xa và một ngày nào đó sẽ trở về để mắc nốt chiếc võng cho mẹ như lời hứa năm xưa.



