Người mẹ giữ chiếc võng tuổi thơ của con trai liệt sĩ bên hiên nhà
Câu chuyện kể về người mẹ hơn nửa thế kỷ vẫn giữ chiếc võng tuổi thơ của người con trai đã hy sinh như giữ lại tiếng cười năm cũ trong căn nhà nhỏ.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, gia đình mẹ Nguyễn Thị Duyên sống ở một vùng quê nghèo ven sông Gianh, nơi ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Chồng mất sớm, mẹ một mình nuôi ba người con bằng nghề làm ruộng và chằm nón.
Hai người con trai lớn của mẹ đều lần lượt lên đường nhập ngũ.
Người con út ở nhà phụ mẹ nhưng lúc nào cũng ngóng tin hai anh.
Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc.
Mẹ chỉ buộc thêm vào ba lô mỗi đứa một túi lạc rang, mấy củ khoai luộc và dặn:
“Ráng sống mà về với mẹ.”
Người con trai thứ hai trước khi đi còn nằm thử trên chiếc võng cũ mắc ở hiên nhà – chiếc võng tuổi thơ mà ngày nhỏ mẹ vẫn ru con ngủ.
Anh cười nói:
“Khi mô về con nằm lại chiếc võng ni nghe mẹ.”
Không ai ngờ đó là lần cuối.
Người con cả hy sinh ở Trường Sơn.
Hai năm sau, người con thứ hai cũng nằm lại ở chiến trường Quảng Trị.
Hai tờ giấy báo tử như cắt đôi trái tim người mẹ.
Sau ngày đất nước hòa bình, nhà đã được sửa lại nhiều lần.
Mái ngói mới.
Tường xây mới.
Nhưng chiếc võng cũ bên hiên nhà mẹ nhất quyết không cho ai bỏ.
Dây võng đã sờn.
Vải võng bạc màu.
Có chỗ rách mẹ vá lại bằng chỉ tay.
Nhiều chiều, mẹ ngồi lặng nhìn chiếc võng đung đưa trong gió.
Có người hỏi giữ làm gì một chiếc võng cũ như vậy.
Mẹ chỉ nói rất nhỏ:
“Ngày nhỏ tụi nó nằm đây cười suốt…”
Mẹ bảo chiến tranh lấy đi những đứa con, nhưng chiếc võng ấy còn giữ lại tiếng cười tuổi thơ mà mẹ không nỡ để mất thêm lần nữa.



