"Người mẹ giữ hầm bí mật"
Ở một vùng quê ven rừng thuộc Đồng Nai, vào những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một người mẹ mà bà con chỉ quen gọi bằng cái tên giản dị: Má Ba.
Ngôi nhà của Má Ba lợp lá đơn sơ, nằm khuất dưới những hàng điều và bụi tre. Nhìn bề ngoài, đó chỉ là một mái nhà nghèo như bao gia đình khác. Nhưng ngay dưới nền bếp là một hầm bí mật – nơi nhiều cán bộ, chiến sĩ đã được che chở qua những ngày tháng cam go nhất.
Má Ba sống cùng hai người con. Chồng bà đã hy sinh từ những năm đầu của cuộc kháng chiến. Một mình bà vừa làm rẫy, vừa nuôi con, vừa âm thầm làm cơ sở cách mạng.
Mỗi khi có tín hiệu từ giao liên, Má Ba lại nhóm bếp thật to, khói bay nghi ngút để che tiếng động khi cán bộ xuống hầm. Có những ngày địch lùng sục ngay trong xóm, lính vào từng nhà khám xét.
Một lần, chúng bất ngờ ập đến.
Tên chỉ huy hỏi:
"Nhà chỉ có ba mẹ con thôi sao?"
Má Ba bình tĩnh đáp:
"Nhà nghèo, chỉ có khoai với sắn. Mấy ông muốn thì cứ vào xem."
Chúng lục tung mọi thứ. Bao gạo bị đổ xuống đất, chum nước bị xô ngã, chiếc giường tre bị hất sang một bên.
Ngay dưới nền bếp lúc ấy là ba cán bộ đang nín thở.
Má Ba vẫn bình thản nhóm thêm củi, nấu nồi khoai như không có chuyện gì xảy ra.
Thấy không phát hiện được gì, toán lính bỏ đi.
Đợi đến khi tiếng giày xa hẳn, bà mới nhẹ nhàng gõ ba tiếng xuống nền đất.
Nắp hầm mở ra.
Những người cán bộ bước lên, áo quần đẫm mồ hôi.
Một đồng chí xúc động nói:
"Má vừa cứu sống chúng con."
Má Ba chỉ cười hiền:
"Má cứu các con cũng là cứu đất nước. Chừng nào nước mình còn chiến tranh thì nhà này còn là chỗ để bộ đội trở về."
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, căn hầm bí mật không còn được sử dụng nữa. Ngôi nhà lá năm xưa đã được thay bằng mái ngói, con đường đất đỏ cũng trở thành đường bê tông.
Má Ba đã đi xa, nhưng câu chuyện về người mẹ bình dị ấy vẫn được người dân địa phương kể lại như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước.
Trong chiến tranh, có những người lập chiến công nơi trận tuyến.
Nhưng cũng có những người âm thầm giữ gìn sự sống bằng một bữa cơm, một mái nhà, một căn hầm nhỏ dưới nền bếp.
Họ không cầm súng, nhưng chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương, để tiền tuyến vững vàng chiến đấu đến ngày toàn thắng.
Lịch sử được viết nên không chỉ bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Đó chính là vẻ đẹp bất diệt của thời hoa lửa trên quê hương Đồng Nai anh hùng.


