Người mẹ giữ lá thư cuối cùng của con
Trong chiếc tủ gỗ cũ đặt sát gian giữa ngôi nhà nhỏ, bà Nguyễn Thị Mỹ vẫn gìn giữ cẩn thận một lá thư đã ngả màu vàng úa theo thời gian. Đó là lá thư cuối cùng của liệt sĩ Phùng Hưng Thắng gửi về cho mẹ trước khi hy sinh tại chiến trường miền Nam năm 1968, khi anh mới ngoài đôi mươi.
Bà Mỹ sinh năm 1923. Ở tuổi gần trăm, ký ức về người con trai năm ấy vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Bà kể rằng ông Thắng từ nhỏ đã hiền lành, ít nói nhưng rất thương mẹ. Nhà nghèo, từ bé anh đã quen phụ giúp việc đồng áng, có bữa còn nhường phần cơm cho các em.
Ngày nghe tin con viết đơn tình nguyện nhập ngũ, bà vừa tự hào vừa lo đến mất ngủ.
“Biết là đánh giặc cứu nước, nhưng làm mẹ ai chẳng thương con,” bà chậm giọng.
Trước hôm lên đường, anh Thắng ngồi rất lâu ngoài sân cùng mẹ. Đêm ấy trăng sáng, hai mẹ con chẳng nói nhiều. Mãi lúc chuẩn bị đi ngủ, anh mới bảo:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, hòa bình con sẽ về.”
Đó là câu nói bà nhớ suốt cả cuộc đời.
Những năm con ở chiến trường miền Nam, điều bà mong nhất là những lá thư.
Ngày ấy thư về chậm lắm. Có khi vài tháng mới nhận được một lần. Mỗi lần có người gọi ngoài cổng báo “có thư bộ đội”, bà lại mừng đến run tay.
Lá thư cuối cùng anh Thắng gửi về vẫn còn những dòng chữ nắn nót:
“Mẹ đừng lo cho con nhiều. Trong này đồng đội thương nhau lắm.”
Bà kể mình đã đọc lá thư ấy không biết bao nhiêu lần.
Rồi một ngày năm 1968, cán bộ địa phương đến nhà.
Chỉ nhìn gương mặt mọi người ngoài ngõ, bà đã thấy chân tay rụng rời.
Tin liệt sĩ được đọc lên giữa khoảng sân im lặng.
“Lúc ấy tôi không nghe rõ họ nói gì nữa,” bà nghẹn giọng. “Chỉ biết con mình không về nữa…”
Người con trai mới ngoài đôi mươi đã nằm lại nơi chiến trường miền Nam khốc liệt, khi tuổi trẻ còn chưa kịp đi qua hết.
Nhiều năm sau, bà Mỹ vẫn giữ thói quen mỗi chiều quét dọn bàn thờ con thật sạch sẽ. Những ngày giỗ, bà tự tay chuẩn bị bát cơm, quả trứng như khi con còn ở nhà.
Điều khiến bà day dứt nhất là đến tận bây giờ, bà chưa một lần được vào miền Nam thăm nơi con trai hy sinh.
“Chỉ mong một lần được tới nơi con nằm…” bà nói khẽ.
Thời gian trôi qua, mái tóc người mẹ năm xưa đã bạc trắng. Nhưng tình yêu thương dành cho người con liệt sĩ chưa bao giờ vơi cạn.
Giờ đây, với bà Nguyễn Thị Mỹ, lá thư cuối cùng của liệt sĩ Phùng Hưng Thắng không chỉ là kỷ vật của riêng gia đình, mà còn là một phần ký ức thiêng liêng về những người con đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước trong những năm tháng chiến tranh.


