Người mẹ giữ làng
Câu chuyện 41: Người mẹ giữ làng
Năm 1968, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, phần lớn thanh niên trong làng Phú Bình đã lên đường nhập ngũ. Ở lại quê nhà chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em. Trong số đó có bà Nguyễn Thị Lành, người được dân làng kính trọng gọi là “người mẹ giữ làng”.
Chồng mất sớm, ba người con trai đều đang chiến đấu ngoài mặt trận. Một mình bà vừa chăm lo ruộng vườn vừa tham gia công tác hậu phương. Mỗi khi có bộ đội hành quân qua địa phương, bà lại cùng bà con chuẩn bị nước uống, lương thực và nơi nghỉ chân.
Không chỉ vậy, bà còn là người tích cực vận động nhân dân giữ gìn bí mật cách mạng. Những lúc địch càn quét, bà bình tĩnh hướng dẫn mọi người xuống hầm trú ẩn và bảo vệ tài liệu của địa phương.
Một lần, địch bất ngờ tổ chức lùng sục trong làng. Chúng nghi ngờ có cơ sở cách mạng hoạt động bí mật. Biết một số tài liệu quan trọng đang được cất giấu gần nhà mình, bà Lành đã nhanh trí che giấu an toàn, không để địch phát hiện.
Suốt những năm tháng chiến tranh, bà không nhận được tin tức của các con thường xuyên. Có những đêm bà thức trắng bên ngọn đèn dầu, vừa vá áo vừa cầu mong các con bình an.
Ngày đất nước thống nhất, chỉ có hai người con trở về. Người con cả đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường. Dù đau đớn, bà vẫn tự hào vì con mình đã sống trọn nghĩa với Tổ quốc.
Người mẹ giữ làng năm ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của hậu phương lớn. Sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ như bà đã góp phần làm nên sức mạnh để dân tộc đi tới ngày toàn thắng.



