Người mẹ giữ lửa
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ Nguyễn Thị Cúc sống lặng lẽ nơi miền quê nghèo, nhưng trái tim mẹ luôn cháy lên ngọn lửa yêu nước.
Mẹ tiễn chồng, tiễn con lên đường ra trận, mỗi lần tiễn là một lần giấu nước mắt vào trong.
Những lá thư gửi về ngày một thưa dần, rồi có những lá thư không bao giờ đến nữa.
Mẹ không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ thắp hương, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, là điểm tựa cho cách mạng.
Dù mất mát lớn lao, mẹ chưa từng oán trách, chỉ nói: “Còn Tổ quốc là còn tất cả.”
Ngọn lửa trong lòng mẹ không phải là nỗi đau, mà là niềm tin và lòng kiên cường.
Chính những người mẹ như mẹ Cúc đã làm nên hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.
Tuổi trẻ hôm nay nhìn lại, càng thấm thía giá trị của sự hy sinh thầm lặng ấy.
Mẹ Nguyễn Thị Cúc – biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh cao cả và bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.


