Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000)

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000)

Vĩnh Long13/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000)

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000) Trên mảnh đất Phú Quới anh hùng, nơi hội tụ những dòng chảy lịch sử của Lộc Hòa và Hòa Phú, có những người phụ nữ đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, thủy chung và hy sinh. Mẹ Việt Nam Anh Hùng Tống Thị Út (1917-2000), nguyên quán xã Hòa Phú, nay là xã Phú Quới, chính là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời Mẹ là bản trường ca về tình yêu thương, lòng chung thủy và sự chịu đựng phi thường, khi Mẹ đã tiễn đưa hai người thân yêu nhất - chồng và con - lên đường cứu nước và mãi mãi không đón họ trở về. Người phụ nữ Hòa Phú thời loạn Mẹ Tống Thị Út sinh năm 1917 tại xã Hòa Phú, trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của dân tộc. Lớn lên bên dòng sông quê, Mẹ mang trong mình nét dịu dàng, đảm đang của người con gái miền sông nước, nhưng cũng thấm đẫm tinh thần yêu nước, bất khuất của vùng đất cách mạng. Khi kết duyên với một người chồng là chiến sĩ cách mạng, cuộc sống của Mẹ hoàn toàn gắn bó với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ bên bến sông không chỉ là tổ ấm gia đình mà còn là một địa điểm liên lạc, che giấu cán bộ quan trọng. Người vợ thủy chung, người mẹ anh hùng Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, Mẹ Tống Thị Út một mình gánh vác gia đình khi chồng tham gia chiến đấu. Mẹ vừa là lao động chính, vừa tham gia các phong trào cách mạng tại địa phương, vừa chăm sóc con nhỏ. Tình yêu thương và lòng chung thủy của Mẹ dành cho chồng, cho cách mạng trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã cướp đi người chồng thân yêu của Mẹ. Tin chồng hy sinh (trở thành liệt sĩ) như một tiếng sét giữa trời quang, để lại cho Mẹ nỗi đau xé lòng và gánh nặng nuôi con một mình giữa thời chiến loạn. Nhưng thử thách với Mẹ chưa dừng lại ở đó. Người con trai - niềm an ủi duy nhất, hình bóng của người cha đã khuất - khi lớn lên cũng đã lên đường cầm súng theo tiếng gọi của Tổ quốc. Với trái tim đầy thương nhớ và lo âu, nhưng cũng tràn đầy tự hào, Mẹ tiễn con ra trận. Và rồi, số phận một lần nữa giáng xuống đôi vai gầy của Mẹ: người con trai yêu quý ấy cũng đã anh dũng hy sinh, trở thành liệt sĩ. Nghị lực phi thường bên bến sông quê

Mất chồng, rồi mất con - hai lần mất mát những người thân yêu nhất, hai liệt sĩ trong gia đình. Nỗi đau ấy như dòng nước lũ cuốn trôi đi hạnh phúc, để lại một mình Mẹ với nỗi cô đơn, trống trải bên bến sông quê. Nhưng từ trong đau thương tột cùng, Mẹ Tống Thị Út đã thể hiện một nghị lực phi thường. Mẹ không gục ngã. Mẹ biến nỗi đau riêng thành sức mạnh, tiếp tục sống và cống hiến cho quê hương. Bến sông quê - nơi gắn bó với bao kỷ niệm về chồng, về con - trở thành nơi Mẹ tiếp tục lao động, tham gia các hoạt động xã hội. Mẹ tích cực tham gia các phong trào của địa phương, trở thành chỗ dựa tinh thần cho các gia đình có con em hy sinh. Với tấm lòng nhân hậu, Mẹ luôn sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Hình ảnh Mẹ với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc phơ, đôi mắt sâu thẳm như dòng sông quê chứa đựng bao ký ức, nhưng vẫn nở nụ cười hiền hậu, đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường và lòng nhân ái. Sự tri ân của Tổ quốc Những hy sinh to lớn và những cống hiến thầm lặng của Mẹ đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận xứng đáng. Mẹ Tống Thị Út đã được truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng - một sự tri ân sâu sắc của cả dân tộc đối với một cuộc đời đã dâng hiến những gì quý giá nhất cho Tổ quốc. Ngọn lửa thủy chung Mẹ Tống Thị Út qua đời năm 2000, hưởng thọ 83 tuổi, sau một cuộc đời đầy sóng gió nhưng cũng thật đáng kính. Cuộc đời Mẹ là một minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam: thủy chung trong tình nghĩa vợ chồng, yêu thương trong tình mẫu tử, và kiên cường vượt lên trên mọi mất mát. Câu chuyện về Mẹ không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh, mà còn là câu chuyện về lòng thủy chung - thủy chung với chồng, với con, với quê hương, với lý tưởng cách mạng. Mẹ như ngọn lửa thủy chung luôn cháy sáng bên bến sông quê, soi rõ con đường của đức hy sinh và lòng yêu nước. Hôm nay, trên quê hương Phú Quới đang đổi mới, các thế hệ con cháu luôn tưởng nhớ và biết ơn sâu sắc Mẹ Tống Thị Út. Tấm gương của Mẹ mãi mãi là bài học quý giá về lòng yêu nước, đức hy sinh, tình thủy chung và nghị lực sống. Noi gương Mẹ, mỗi người dân Phú Quới nguyện chung tay xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh của Mẹ và bao thế hệ cha anh.Mẹ Tống Thị Út - người mẹ giữ lửa bến sông quê - sẽ mãi mãi là biểu tượng sáng ngời trong lòng dân tộc Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn