NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000)
NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000)

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA BẾN SÔNG QUÊ: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TỐNG THỊ ÚT (1917-2000) Trên mảnh đất Phú Quới anh hùng, nơi hội tụ những dòng chảy lịch sử của Lộc Hòa và Hòa Phú, có những người phụ nữ đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường, thủy chung và hy sinh. Mẹ Việt Nam Anh Hùng Tống Thị Út (1917-2000), nguyên quán xã Hòa Phú, nay là xã Phú Quới, chính là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời Mẹ là bản trường ca về tình yêu thương, lòng chung thủy và sự chịu đựng phi thường, khi Mẹ đã tiễn đưa hai người thân yêu nhất - chồng và con - lên đường cứu nước và mãi mãi không đón họ trở về. Người phụ nữ Hòa Phú thời loạn Mẹ Tống Thị Út sinh năm 1917 tại xã Hòa Phú, trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của dân tộc. Lớn lên bên dòng sông quê, Mẹ mang trong mình nét dịu dàng, đảm đang của người con gái miền sông nước, nhưng cũng thấm đẫm tinh thần yêu nước, bất khuất của vùng đất cách mạng. Khi kết duyên với một người chồng là chiến sĩ cách mạng, cuộc sống của Mẹ hoàn toàn gắn bó với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ bên bến sông không chỉ là tổ ấm gia đình mà còn là một địa điểm liên lạc, che giấu cán bộ quan trọng. Người vợ thủy chung, người mẹ anh hùng Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, Mẹ Tống Thị Út một mình gánh vác gia đình khi chồng tham gia chiến đấu. Mẹ vừa là lao động chính, vừa tham gia các phong trào cách mạng tại địa phương, vừa chăm sóc con nhỏ. Tình yêu thương và lòng chung thủy của Mẹ dành cho chồng, cho cách mạng trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã cướp đi người chồng thân yêu của Mẹ. Tin chồng hy sinh (trở thành liệt sĩ) như một tiếng sét giữa trời quang, để lại cho Mẹ nỗi đau xé lòng và gánh nặng nuôi con một mình giữa thời chiến loạn. Nhưng thử thách với Mẹ chưa dừng lại ở đó. Người con trai - niềm an ủi duy nhất, hình bóng của người cha đã khuất - khi lớn lên cũng đã lên đường cầm súng theo tiếng gọi của Tổ quốc. Với trái tim đầy thương nhớ và lo âu, nhưng cũng tràn đầy tự hào, Mẹ tiễn con ra trận. Và rồi, số phận một lần nữa giáng xuống đôi vai gầy của Mẹ: người con trai yêu quý ấy cũng đã anh dũng hy sinh, trở thành liệt sĩ. Nghị lực phi thường bên bến sông quê



