Bài viết

Người mẹ giữ lửa cho tổ quốc

Người mẹ giữ lửa cho tổ quốc

Quảng Ninh03/07/2026Bùi Phương Thảo (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, nơi chiến tranh từng đi qua để lại biết bao mất mát, có một người mẹ mà cuộc đời lặng lẽ của bà đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của dân tộc – Nguyễn Thị Thứ.

Những năm tháng của cuộc kháng chiến chống Mỹ không chỉ là tiếng bom rơi nơi chiến trường, mà còn là những cuộc chia ly nơi hậu phương. Với mẹ Thứ, chia ly không đến một lần, mà đến hết lần này đến lần khác.

Người con trai đầu tiên của mẹ lên đường nhập ngũ vào một buổi sáng sớm. Mẹ đứng ở đầu ngõ, nhìn theo bóng con khuất dần sau rặng tre. Mẹ không gọi, không khóc. Chỉ có ánh mắt dõi theo thật lâu, như muốn khắc sâu hình ảnh ấy vào tim.

Rồi người con thứ hai ra đi. Người thứ ba, thứ tư… Cứ thế, từng người con lần lượt rời mái nhà nhỏ, mang theo tuổi trẻ và lời hẹn ngày chiến thắng trở về.

Mỗi lần tiễn con, mẹ chỉ nói một câu giản dị: “Nước còn giặc thì con còn phải đi.”

Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng lại nặng như cả một lời thề.

Nhưng chiến tranh không giữ lời hứa. Những bức giấy báo tử lần lượt gửi về. Mỗi lần nhận tin, mẹ lặng đi. Không tiếng khóc xé lòng, không gục ngã. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp thêm một nén hương, bàn thờ nhỏ dần đầy lên theo năm tháng.

Có người hỏi mẹ: “Mẹ mất nhiều như vậy, mẹ có đau không?”

Mẹ khẽ đáp: “Đau chứ. Nhưng nếu đất nước cần, mẹ vẫn cho các con đi.”

Câu trả lời ấy không phải là sự vô cảm, mà là tình yêu lớn hơn cả nỗi đau – tình yêu dành cho Tổ quốc.

Chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Họ không trở về, nhưng họ đã trở thành một phần của đất nước này – trong từng tấc đất, từng ngọn cỏ, từng ngày hòa bình.

Còn mẹ, người mẹ già, vẫn sống. Mẹ sống để nhớ, để thắp hương cho những người con không còn trở lại. Mẹ sống như một chứng nhân của lịch sử, như một ngọn lửa âm thầm nhưng không bao giờ tắt.

Sau này, mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không gì có thể đo đếm hết những hy sinh mà mẹ đã trải qua.

Người ta nhắc đến mẹ không chỉ bằng danh hiệu, mà bằng tất cả sự kính trọng và biết ơn. Bởi vì mẹ không chỉ sinh ra những người con anh hùng, mà chính cuộc đời mẹ cũng là một bản anh hùng ca.

Và có lẽ, điều thiêng liêng nhất mà mẹ để lại không phải là những mất mát, mà là một câu trả lời giản dị: đất nước này được tạo nên không chỉ từ chiến thắng, mà từ những người mẹ đã âm thầm dâng hiến cả cuộc đời mình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn