Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA GIỮA ĐẠI PHƯỚC

Trong hành trình về nguồn, tôi tìm đến xã Đại Phước – một vùng quê yên bình nhưng từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt. Nơi đây, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lang – một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng cả những gì thiêng liêng nhất cho Tổ quốc. Mẹ sinh năm 1930, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Dễ, Mẹ có bốn người con trai. Đó là niềm vui, là hy vọng, là tất cả những gì Mẹ

Vĩnh Long19/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về nguồn, tôi tìm đến xã Đại Phước – một vùng quê yên bình nhưng từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt. Nơi đây, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lang – một người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng cả những gì thiêng liêng nhất cho Tổ quốc.

Mẹ sinh năm 1930, lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Dễ, Mẹ có bốn người con trai. Đó là niềm vui, là hy vọng, là tất cả những gì Mẹ chắt chiu trong cuộc đời lam lũ. Nhưng khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gia đình nhỏ ấy cũng trở thành một phần của cuộc chiến lớn lao của dân tộc.

Người chồng của Mẹ – đồng chí Nguyễn Văn Dễ – là Trưởng Ban An ninh ấp Nhị Hòa, một người cán bộ kiên trung, dũng cảm. Năm 1964, trên đường đi dự một cuộc họp bất thường, đồng chí rơi vào ổ phục kích của địch. Trong vòng vây hiểm nguy, đồng chí đã dùng lựu đạn chống trả quyết liệt. Dù chiến đấu đến giây phút cuối cùng, đồng chí vẫn anh dũng hy sinh. Câu chuyện ấy được người dân địa phương nhắc lại với niềm tự hào xen lẫn xót xa – một người chiến sĩ ngã xuống trong tư thế hiên ngang.

Mất chồng, nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, thì Mẹ lại tiếp tục tiễn con lên đường.

Người con trai của Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Chiến Trường – tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Là cán bộ dân y, anh không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để cứu chữa thương binh. Năm 1969, trong một trận càn của địch, khi đang di chuyển thương binh và dụng cụ ra khỏi vùng nguy hiểm, anh đã bị địch ném lựu đạn và hy sinh. Anh ra đi khi nhiệm vụ còn dang dở, mang theo lòng nhân ái và tinh thần dấn thân của một người chiến sĩ.

Hai lần mất mát – một người chồng, một người con – là hai vết thương không bao giờ lành trong trái tim của Mẹ. Nhưng điều khiến tôi khâm phục hơn cả là Mẹ đã không gục ngã. Mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục nuôi dạy các con, tiếp tục giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Mẹ không chỉ là một người mẹ, mà còn là biểu tượng của ý chí, của sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại.

Đứng trước câu chuyện về Mẹ, tôi lặng đi rất lâu. Những hy sinh ấy không ồn ào, không được kể bằng những lời hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu vào lòng người bởi sự chân thật và lớn lao.

Ngày 04/8/2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự tri ân thiêng liêng dành cho những mất mát mà Mẹ đã trải qua. Nhưng hơn cả danh hiệu, điều còn lại là hình ảnh một người mẹ suốt đời vì nước, vì dân, âm thầm chịu đựng để góp phần làm nên độc lập hôm nay.

Rời Đại Phước, lòng tôi nặng trĩu nhưng cũng đầy tự hào. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là ghi chép hay kể lại những câu chuyện như thế này, mà còn phải sống sao cho xứng đáng.

Để những hy sinh của Mẹ Nguyễn Thị Lang và các anh hùng liệt sĩ không bao giờ bị lãng quên. Để ngọn lửa yêu nước mà họ đã thắp lên vẫn mãi cháy sáng trong tim mỗi người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn