NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA Ở AN TRƯỜNG
Mẹ Võ Thị Điệp sinh năm 1919, là người con của vùng quê An Trường giàu truyền thống cách mạng. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Lai, sinh năm 1920, và sinh được 10 người con (06 trai, 04 gái). Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai người mẹ, nhưng Mẹ chưa bao giờ lùi bước. Gian nhà nhỏ nơi ấp 7 không chỉ là mái ấm của một gia đình đông con, mà còn là chỗ dựa thầm lặng cho phong trào cách mạng tại địa phương.
Trong những ngày đi về xã An Trường, huyện Càng Long để sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, thanh niên, tôi dừng chân rất lâu trước câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Điệp. Đó không chỉ là những dòng tư liệu khô khan, mà là cả một cuộc đời thấm đẫm hy sinh, mất mát và lòng yêu nước son sắt của một người mẹ Việt Nam bình dị.
Mẹ Võ Thị Điệp sinh năm 1919, là người con của vùng quê An Trường giàu truyền thống cách mạng. Mẹ lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Lai, sinh năm 1920, và sinh được 10 người con (06 trai, 04 gái). Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai người mẹ, nhưng Mẹ chưa bao giờ lùi bước. Gian nhà nhỏ nơi ấp 7 không chỉ là mái ấm của một gia đình đông con, mà còn là chỗ dựa thầm lặng cho phong trào cách mạng tại địa phương.
Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, Mẹ Võ Thị Điệp đã hiến dâng cho Tổ quốc những người thân yêu nhất của mình. Trước hết là người chồng – đồng chí Nguyễn Văn Lai, tham gia cách mạng từ năm 1967, là cơ sở cách mạng mật của ấp 7, xã An Trường. Ông âm thầm hoạt động, che chở cán bộ, bảo vệ phong trào trong vòng vây kẻ thù. Ngày 15 tháng 01 năm 1972, địch phát hiện ông là cơ sở mật của ta. Chúng bắt, tra tấn dã man, nhưng trước mọi cực hình, đồng chí Nguyễn Văn Lai vẫn một mực kiên trung, không khai báo. Trên đường giải đi, địch đã nổ súng bắn ông hy sinh. Tin dữ ấy đến với Mẹ như xé nát cõi lòng, nhưng Mẹ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, giữ trọn niềm tin với cách mạng.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại phải tiễn đưa người con trai yêu quý – liệt sĩ Nguyễn Văn Hiếu, sinh năm 1936. Anh tham gia cách mạng từ rất sớm, là chiến sĩ du kích ấp 7, đảng viên xã An Trường, luôn gương mẫu và kiên cường trong chiến đấu. Ngày 14 tháng 4 năm 1961, trong lúc đang điểm quân tại lớp học quân sự của huyện, anh bị giặc đột kích bao vây và bắn hy sinh. Tuổi đời còn trẻ, lý tưởng còn dang dở, anh ngã xuống để bảo vệ quê hương, để đất nước có ngày độc lập.
Mất chồng, mất con, nhưng Mẹ Võ Thị Điệp chưa bao giờ than trách hay oán hờn. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục nuôi dạy các con còn lại, tiếp tục làm hậu phương vững chắc cho cách mạng. Sự hy sinh của Mẹ không ồn ào, không bi lụy, mà lặng thầm như mạch nguồn nuôi lớn tinh thần yêu nước nơi làng quê An Trường.
Mẹ qua đời năm 2001, mang theo những ký ức không thể nào quên về chồng, về con, về những năm tháng đau thương mà hào hùng. Để ghi nhớ công lao to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” – sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc đối với một người mẹ đã hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc.
Là người cán bộ Đoàn, khi ghi lại câu chuyện về Mẹ Võ Thị Điệp, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi con đường, mỗi mái nhà nơi quê hương An Trường đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và máu xương của các anh hùng liệt sĩ, cùng sự hy sinh lặng thầm của những người mẹ Việt Nam anh hùng.
Tên tuổi Mẹ Võ Thị Điệp sẽ mãi là ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ, soi sáng cho thế hệ trẻ chúng tôi trên con đường tiếp bước truyền thống, sống xứng đáng với quê hương đã được đánh đổi bằng cả một đời người mẹ.



