Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA TIẾP TẾ BÊN DÒNG SÔNG CÁI LỚN

Câu chuyện về sự gan dạ của một người mẹ miền Tây, dùng chính mái nhà và sự mưu trí của mình để làm trạm trung chuyển thông tin, lương thực cho bộ đội ngay trước mũi súng của địch

An Giang17/06/2026sưu tầm (đoàn xã Tân Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuyến sông Cái Lớn chảy qua địa phận huyện Châu Thành (Kiên Giang) thời chống Mỹ là ranh giới kiểm soát gắt gao giữa vùng cài răng lược của địch và vùng căn cứ của ta. Địch dựng đồn bốt dày đặc dọc hai bên bờ để ngăn chặn người dân tiếp tế cho cách mạng. Ngôi nhà lá nhỏ của Má Mười nằm sát bờ sông, danh nghĩa là nơi bán nước và hàng bông (rau củ), nhưng thực chất là một trạm giao liên bí mật.

Má Mười kể lại, vào khoảng cuối năm 1969, một tổ chiến sĩ đặc công thủy của ta sau khi đánh chìm một tàu chở vũ khí của địch trên sông đã bị bao vây. Hai chiến sĩ bị thương nặng được đồng đội dìu vào ẩn nấp dưới hầm bí mật ngay trong buồng ngủ của má. Đúng lúc đó, một toán lính ngụy đi tuần xộc vào nhà, chúng nghi ngờ vì thấy những vệt nước sông còn ướt sũng từ bờ kéo vào tận cửa.

Tên chỉ huy hầm hầm chĩa súng vào má: "Bà già, tụi đặc công vừa chạy vô đây đúng không? Khai mau không tao đốt nhà!". Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, má Mười vẫn thản nhiên ngồi chẻ củi bên bếp, cười xòa bảo: "Mấy chú nói gì lạ tai, tui già cả ở nhà có một mình. Nước ướt ngoài sân là do tui vừa xách nước sông lên đổ vô lu để nấu cơm đó chứ". Để đánh lạc hướng, má nhanh trí bưng rổ khoai lang vừa luộc chín tới, đon đả: "Mấy chú đi tuần nắng nôi mệt mỏi, ăn đỡ miếng khoai cho mát ruột rồi đi".

Thấy má già bình tĩnh, nét mặt phúc hậu không chút sợ hãi, lại thêm mùi khoai luộc thơm phức làm phân tâm, bọn lính buông súng, ngồi sà xuống ăn uống rồi bỏ đi mà không lục soát căn buồng. Ngay đêm đó, khi vòng vây vừa nới lỏng, má Mười đã tự tay chèo xuồng, đưa hai người chiến sĩ thương binh vượt sông an toàn sang vùng căn cứ. Sự mưu trí và lòng dũng cảm của những người mẹ như má Mười chính là bức tường thành vững chắc nhất chở che cho bộ đội suốt những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn