Bài viết

NGƯỜI MẸ GIỮ MÃI MỘT MÙA XUÂN

Bài viết “Người mẹ giữ mãi một mùa xuân” kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kính, hiện sinh sống tại ấp 7, xã Thanh Sơn. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ đã chịu nỗi đau mất cả chồng và con vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Thông qua câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng, lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả của mẹ, bài viết góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” và khơi dậy trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ, phát huy những giá t

Đồng Nai10/06/2026Nguyễn Nam Phương (ấp 7 xã Thanh Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI VIẾT THAM GIA ĐỀ ÁN

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

NGƯỜI MẸ GIỮ MÃI MỘT MÙA XUÂN

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng cũng có những người âm thầm chịu đựng mất mát, hy sinh phía sau chiến tuyến. Sự hy sinh ấy không được đo bằng những trận đánh hay chiến công, mà được tính bằng những giọt nước mắt, những tháng năm chờ đợi và những nỗi đau không gì bù đắp được. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kính, hiện sinh sống tại ấp 7, xã Thanh Sơn, là một trong những người mẹ như thế.

Mỗi lần nhắc đến hai tiếng “Mẹ anh hùng”, tôi luôn nghĩ đến hình ảnh một người phụ nữ với mái tóc bạc trắng, đôi mắt hiền từ nhưng chất chứa biết bao nỗi niềm của một thời đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Đằng sau danh hiệu cao quý ấy là cả một cuộc đời đầy gian khó và mất mát.

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cũng như biết bao gia đình Việt Nam khác, gia đình mẹ Nguyễn Thị Kính đã đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng của mình. Khi đất nước cần, chồng và con của mẹ đã lên đường tham gia cách mạng. Họ mang theo niềm tin về một ngày đất nước hòa bình, thống nhất và lời hẹn sẽ trở về đoàn tụ cùng gia đình.

Thế nhưng chiến tranh vốn khắc nghiệt. Những người thân yêu của mẹ đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường Bình Đại, tỉnh Bến Tre. Người chồng, người con mà mẹ ngày đêm mong ngóng đã không thể trở về. Những lá thư mong đợi không còn được gửi đến. Những bữa cơm gia đình không còn đủ đầy tiếng cười như trước.

Không ai có thể nói hết nỗi đau của một người vợ mất chồng và một người mẹ mất con. Đó là nỗi đau kéo dài theo năm tháng, là những đêm dài trằn trọc nhớ thương, là những mùa xuân thiếu vắng người thân. Nhưng vượt lên trên tất cả, mẹ vẫn sống, vẫn gìn giữ niềm tin vào sự nghiệp cách mạng mà chồng và con đã lựa chọn.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng những mất mát của mẹ vẫn còn đó. Dẫu vậy, mẹ chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Mẹ tiếp tục lao động, nuôi dạy con cháu, động viên thế hệ sau sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã khuất.

Năm 2005, mẹ theo con gái về sinh sống tại xã Thanh Sơn, huyện Định Quán. Trên vùng đất mới, người mẹ năm nào vẫn lặng lẽ sống giản dị như bao người dân khác. Ít ai biết rằng phía sau dáng người nhỏ bé ấy là cả một câu chuyện dài về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và đức kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Đến tháng 4 năm 2015, Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho mẹ Nguyễn Thị Kính. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với những hy sinh to lớn của gia đình mẹ mà còn là sự tri ân của Tổ quốc đối với những người mẹ đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do hôm nay.

Tôi chưa từng trải qua chiến tranh. Thế hệ trẻ chúng tôi lớn lên trong hòa bình, được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của mình. Nhưng mỗi lần nghe kể về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi lại hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Có những người mẹ đã tiễn chồng ra trận.

Có những người mẹ đã tiễn con lên đường rồi mãi mãi không được đón về.

Có những người mẹ dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi.

Và cũng có những người mẹ đã biến nỗi đau riêng thành tình yêu lớn dành cho đất nước.

Mẹ Nguyễn Thị Kính chính là một biểu tượng đẹp như thế.

Câu chuyện của mẹ không chỉ là câu chuyện của một cá nhân hay một gia đình. Đó là câu chuyện về hàng triệu người mẹ Việt Nam trong thời chiến. Những người đã âm thầm góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc bằng sự hy sinh vô bờ bến.

Hôm nay, khi đứng dưới màu cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời hòa bình, thế hệ trẻ chúng tôi càng thêm trân trọng những đóng góp của các Mẹ Việt Nam Anh hùng. Chúng tôi hiểu rằng lòng biết ơn không chỉ nằm ở những bó hoa hay lời tri ân, mà còn được thể hiện bằng hành động cụ thể: sống có trách nhiệm, học tập tốt, lao động tốt và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Kính vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay phải biết gìn giữ hòa bình, trân trọng độc lập và sống xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ cha anh.

Có những mùa xuân đã đi qua trong chờ đợi.

Có những người thân đã không thể trở về.

Nhưng tình yêu nước, lòng kiên trung và đức hy sinh của người mẹ Việt Nam vẫn mãi trường tồn cùng dân tộc.

Và đó chính là câu chuyện thời hoa lửa còn sống mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ GIỮ MÃI MỘT MÙA XUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa