“Người mẹ giữ ngọn đèn chờ con”
Bà Năm có hai con trai vào chiến trường. Mỗi đêm, bà đặt một ngọn đèn dầu ngoài hiên, nói: “Để tụi nó biết đường mà về.” Đèn cháy suốt mấy năm, bà đổi tim, đổi dầu nhưng chưa bao giờ tắt. Ngày nhận tin người con cả hy sinh, bà chỉ ôm tờ giấy báo tử rồi nói: “Con đi phần sáng, mẹ vẫn còn đèn chờ.” Sau giải phóng, người con út trở về. Anh đứng trước hiên, nhìn ngọn đèn đã cũ sờn mà nghẹn ngào. Bà nói: “Đèn chờ hai đứa, giờ đủ rồi.”
Bà Năm có hai con trai vào chiến trường. Mỗi đêm, bà đặt một ngọn đèn dầu ngoài hiên, nói: “Để tụi nó biết đường mà về.”
Đèn cháy suốt mấy năm, bà đổi tim, đổi dầu nhưng chưa bao giờ tắt.
Ngày nhận tin người con cả hy sinh, bà chỉ ôm tờ giấy báo tử rồi nói: “Con đi phần sáng, mẹ vẫn còn đèn chờ.”
Sau giải phóng, người con út trở về. Anh đứng trước hiên, nhìn ngọn đèn đã cũ sờn mà nghẹn ngào.
Bà nói: “Đèn chờ hai đứa, giờ đủ rồi.”


