NGƯỜI MẸ GIỮ NGUYÊN CĂN PHÒNG CỦA CON SUỐT NỬA THẾ KỶ
Chi đoàn cơ sở Ban Quản lý dự án Lưới điện TP. Hồ Chí Minh
Chiến tranh kết thúc đã hơn nửa thế kỷ.
Nhưng với nhiều bà mẹ Việt Nam, cuộc chia ly với người con liệt sĩ dường như chưa bao giờ khép lại.
Ở một vùng quê miền Bắc, có một người mẹ đã giữ nguyên căn phòng của người con trai từ ngày anh lên đường nhập ngũ.
Chiếc bàn học cũ vẫn ở góc nhà.
Những cuốn sách đã ngả màu theo năm tháng vẫn được lau chùi cẩn thận.
Tấm ảnh chụp người thanh niên trong bộ quân phục bạc màu vẫn được đặt trang trọng trên bàn thờ.
Ngày anh ra đi, người mẹ chỉ nghĩ đơn giản rằng vài năm nữa con sẽ trở về.
Bà gói cho con ít bánh quê, dặn dò giữ gìn sức khỏe và hẹn ngày chiến thắng.
Nhưng rồi chiến tranh kết thúc.
Đồng đội lần lượt trở về.
Còn người con của bà chỉ trở về qua một tờ giấy báo tử.
Suốt nhiều năm, người mẹ không nỡ thay đổi bất cứ thứ gì trong căn phòng ấy.
Bà bảo rằng làm như vậy là để khi con trở về trong giấc mơ vẫn nhận ra ngôi nhà của mình.
Mỗi lần có khách đến thăm, bà lại kể về người con trai tuổi đôi mươi.
Kể về ngày anh nhận giấy báo nhập ngũ.
Kể về lá thư cuối cùng gửi từ chiến trường.
Kể như thể anh vẫn còn đâu đó quanh đây.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng tình mẫu tử thì không có ngày kết thúc.
Căn phòng ấy hôm nay không chỉ là nơi lưu giữ kỷ vật.
Đó là một phần ký ức của dân tộc.
Nơi nhắc chúng ta rằng phía sau mỗi tấm bằng Tổ quốc ghi công là một người mẹ đã dành cả cuộc đời để nhớ thương.


