Người mẹ giữ nguyên mâm cơm giao thừa cho ba người con không trở về
Câu chuyện kể về người mẹ suốt nhiều thập kỷ vẫn chuẩn bị mâm cơm giao thừa đủ ba đôi đũa cho những người con đã hy sinh.
Mẹ Nguyễn Thị Lý sống ở một vùng quê nghèo ven sông Thạch Hãn. Những năm chiến tranh, căn nhà nhỏ của mẹ thường xuyên rung lên vì tiếng pháo từ chiến trường Quảng Trị. Ba người con trai của mẹ lần lượt nhập ngũ vào các năm 1967, 1969 và 1972. Người con cả là lính công binh. Người thứ hai chiến đấu tại chiến trường Trị Thiên. Người út vừa tròn 18 tuổi đã viết đơn tình nguyện. Ngày người con út lên đường, mẹ nắm chặt tay con rất lâu. Anh cười và nói:
“Mẹ nhớ để dành bánh tét giao thừa, con sẽ về ăn.” Câu nói ấy trở thành nỗi nhớ đeo đẳng mẹ suốt cuộc đời. Năm 1971, giấy báo tử đầu tiên gửi về. Năm 1973, thêm hai giấy báo tử nữa lần lượt đến. Ba lần tiễn con bằng những tờ giấy báo tử khiến người mẹ gần như hóa đá trong đau thương. Sau ngày đất nước hòa bình, gia đình nhiều lần khuyên mẹ nên nguôi ngoai. Nhưng đêm giao thừa năm nào mẹ cũng dậy từ rất sớm. Mẹ gói bánh. Nấu nồi thịt kho. Dọn đủ ba đôi đũa, ba chén cơm và đặt thêm ba chiếc ghế trống quanh mâm. Có năm hàng xóm sang chúc Tết nhìn thấy cảnh ấy đã bật khóc. Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Biết đâu các con về muộn.” Cho đến những năm cuối đời, khi mắt đã mờ và tay run không còn gói nổi bánh, mẹ vẫn nhờ con cháu giữ nguyên mâm cơm giao thừa ấy. Mẹ nói chiến tranh đã lấy đi những đứa con của mình, nhưng một người mẹ thì không bao giờ ngừng chờ con trở về nhà.



