Người mẹ giữ nguyên ngọn đèn trước hiên nhà suốt 30 năm chờ con
Câu chuyện kể về người mẹ nhiều năm thắp ngọn đèn trước hiên nhà để chờ người con trai mất tích trở về.
Con trai bà Lê Thị Mão nhập ngũ năm 1971 khi mới 20 tuổi. Trước ngày đi, anh nói với mẹ rằng khi nào trở về sẽ gọi lớn từ đầu ngõ để mẹ nhận ra.
Bà Mão chuẩn bị cho con một túi gạo rang và chiếc khăn tay tự may. Bà không ngờ đó là lần cuối cùng nhìn thấy con.
Hai năm sau, gia đình chỉ nhận được giấy báo mất tích, không rõ hy sinh ở đâu.
Bà Mão không tin con đã mất. Mỗi buổi tối, bà đều thắp một ngọn đèn dầu trước hiên nhà. Bà nói nếu con trở về khuya sẽ nhìn thấy ánh đèn mà tìm đường vào nhà.
Người trong làng thương bà nhưng cũng nhiều lần khuyên nên chấp nhận sự thật.
Bà vẫn lặng lẽ chờ.
Mưa bão, mất mùa, tuổi già… ngọn đèn ấy chưa từng tắt trong suốt hàng chục năm.
Năm 2003, đồng đội cũ của con bà tìm về, mang theo thông tin về nơi anh hy sinh tại Quảng Trị.
Khi hài cốt được đưa về quê, bà đã gần 70 tuổi.
Đêm trước ngày an táng, bà vẫn thắp ngọn đèn trước hiên như suốt hơn 30 năm qua.
Bà nhìn di ảnh con và nghẹn ngào nói: “Mẹ giữ đèn cho con lâu quá rồi… giờ con về rồi thì mẹ yên lòng.”
Ngày nay ngọn đèn cũ vẫn được gia đình giữ lại như biểu tượng của tình mẫu tử không bao giờ tắt.



