Khác

NGƯỜI MẸ GIỮ NỒI CƠM Ở ẤP BẮC

Đồng Tháp19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ GIỮ NỒI CƠM Ở ẤP BẮC

Sáng ngày 2 tháng 1 năm 1963.

Trên cánh đồng Ấp Bắc, Cai Lậy, một ngày mới bắt đầu bằng tiếng chim, tiếng gió và những mái nhà còn chìm trong sương sớm.

Nhưng rồi…

Tiếng máy bay vọng xuống.

Tiếng súng xé toạc cánh đồng.

Người dân Ấp Bắc đã quá quen với những ngày chiến tranh. Những người mẹ vội đưa con xuống hầm. Những cô gái trẻ chạy đi tải thương. Những người nông dân đang cầm cuốc bỗng trở thành những người tiếp tế cho bộ đội.

Trong một căn bếp nhỏ, một người mẹ vẫn ngồi bên nồi cơm.

Bà biết ngoài kia đang đánh nhau dữ dội.

Bà cũng biết có thể bất cứ lúc nào, bom đạn sẽ trút xuống nơi mình đang sống.

Nhưng bà vẫn nói:

“Còn người chiến đấu thì còn phải có cơm ăn.”

Nồi cơm được nấu vội.

Cơm vừa chín, bà chia thành từng phần nhỏ, gói lại bằng lá.

Một cô du kích chạy đến nhận cơm.

Người mẹ chỉ kịp dặn:

“Đem cho mấy chú ngoài kia. Còn được bao nhiêu thì đem hết.”

Cô gái ôm những gói cơm chạy đi giữa tiếng đạn.

Không ai biết tên người mẹ ấy.

Có thể lịch sử không ghi tên bà.

Nhưng những người chiến đấu hôm ấy chắc chắn sẽ nhớ.

Bởi chiến tranh không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng.

Nó còn được làm nên bởi những người mẹ nấu cơm, những cô gái tải thương, những người nông dân đào hầm và cả những đứa trẻ biết im lặng khi máy bay bay ngang trên đầu.

Ngày hôm ấy, Ấp Bắc trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm.

Và trên mảnh đất Cai Lậy, có những con người bình dị đã làm nên một trang sử lớn bằng chính những việc rất nhỏ của mình.

Hơn 60 năm đã trôi qua.

Cánh đồng Ấp Bắc hôm nay đã bình yên.

Nhưng nếu một buổi chiều đứng giữa đồng quê ấy, ta vẫn có thể tự hỏi:

“Những người mẹ năm xưa đã nhìn thấy gì trong những ngày tháng ấy?”

Có lẽ…

Họ nhìn thấy một ngày đất nước sẽ hòa bình.

Và họ tin rằng, thế hệ sau sẽ được sống một cuộc đời không còn nghe tiếng bom rơi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn