Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ GIỮ TRỌN NIỀM TIN - Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Gia

Ninh Bình29/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ VNAH Nguyễn Thị Gia Sinh năm 1928, quê quán xóm Bản Sỉnh, xã Dân Chủ, huyện Hòa An (cũ), nay là xã Nam Tuấn. Mẹ Gia có 3 người con trai thì 2 lần tiễn con đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc là 2 lần mẹ khóc thầm cả phần đời còn lại vì các anh ra đi mãi mãi.

KHỞI NGUỒN TỪ MỘT VÙNG QUÊ CÁCH MẠNG

Trong các cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, hàng vạn người con quê hương Cao Bằng đã lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Phía sau những bước chân ra trận ấy là hình bóng của những người mẹ tảo tần, lặng lẽ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại.

Từ trung tâm xã Dân Chủ (Hòa An), vượt qua con đường đất đỏ và cây cầu tre nhỏ bắc qua sông Mỏ Sắt, chúng tôi đến xóm Bản Sinh – nơi mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Gia đang sinh sống.

HAI LẦN TIỄN CON – HAI LẦN MẤT MÁT

Mẹ Gia sinh được bốn người con trai, trong đó hai người đã lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tin và lời hứa ngày trở về.

Người con trai cả, Nông Văn Thùy, nhập ngũ năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi, phục vụ trong lực lượng pháo binh Quân khu II. Anh đã chiến đấu và hy sinh tại Ô Quy Hồ, Sa Pa – nơi địa hình hiểm trở, chiến sự khốc liệt. Gần 40 năm trôi qua, gia đình vẫn chưa xác định được chính xác nơi an nghỉ của anh.

Tiếp bước anh trai, người con thứ hai Nông Văn Kỳ xung phong làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Tháng 8 năm 1984, trong một trận chiến tại chốt Nhị Đú (Hà Quảng), anh đã anh dũng hy sinh. Hiện phần mộ của anh được an táng tại nghĩa trang Lũng Nặm, nhưng tuổi cao, sức yếu khiến mẹ chưa thể nhiều lần đến thăm.

Hai lần tiễn con là hai lần mẹ lặng lẽ rơi nước mắt. Không lời than vãn, chỉ là nỗi đau âm thầm kéo dài theo năm tháng.

NỖI ĐAU KHÔNG THỂ GỌI THÀNH LỜI

Đôi bàn tay run run, mẹ Gia nghẹn ngào:
“Giờ mẹ già rồi, chỉ mong tìm được hài cốt các con đưa về quê…”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau vẫn còn đó – không chỉ là mất con, mà còn là sự dang dở của những lời hứa chưa kịp thực hiện.

Với mẹ, mỗi ngày trôi qua là một lần nhớ, một lần mong. Nỗi đau ấy không ồn ào, nhưng sâu thẳm và dai dẳng, như chính tình mẫu tử không bao giờ phai nhạt.

SỰ HY SINH THẦM LẶNG MÀ VĨ ĐẠI

Mẹ Nguyễn Thị Gia không trực tiếp cầm súng, nhưng sự hy sinh của mẹ là biểu tượng của hậu phương vững chắc – nơi tiếp sức cho tiền tuyến.

Câu chuyện của mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình, về cái giá phải trả cho độc lập tự do. Đó không chỉ là chiến công, mà còn là nước mắt, là sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn