người mẹ giữ vườn cho con
Trước khi lên đường nhập ngũ, người con út đã trồng sau nhà vài gốc ổi và một hàng chuối nhỏ.
Anh dặn mẹ: “Con đi rồi, mẹ nhớ chăm giúp con nhé.”
Người mẹ cười và gật đầu.
Những năm sau đó, dù chiến tranh ác liệt, bà vẫn đều đặn chăm sóc khu vườn. Có lần bom làm gãy mất mấy cây chuối, bà lại trồng cây mới. Những gốc ổi bị mảnh bom làm xước thân, bà cẩn thận đắp đất và tưới nước.
Bà tin rằng khi con trở về sẽ rất vui nếu thấy khu vườn vẫn xanh tốt như ngày nào.
Ngày hòa bình lập lại, người con trở về thật. Nhìn thấy hàng chuối đã cho quả và những gốc ổi sum suê, anh xúc động không nói nên lời.
Khu vườn ấy không chỉ là cây trái mà còn là tình yêu, niềm hy vọng và sự chờ đợi bền bỉ của một người mẹ suốt những năm chiến tranh.


