Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ GIỮA HAI NỖI ĐAU – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH VÕ THỊ LÚA

Trong những ngày rong ruổi về vùng quê Càng Long để tìm lại những ký ức chiến tranh còn lắng đọng, tôi đã dừng chân ở ấp Phú Đức, xã Bình Phú – nơi có một người mẹ mà cuộc đời là bản trường ca của hy sinh và lòng kiên cường: Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lúa. Mẹ sinh năm 1925, là người phụ nữ nông dân hiền lành, cả đời gắn bó với ruộng đồng. Mẹ cùng chồng – đồng chí Trần Văn Cứ – nuôi dạy 6 người con trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Gia đình tuy nghèo, nhưng luôn đầy ắp tình

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày rong ruổi về vùng quê Càng Long để tìm lại những ký ức chiến tranh còn lắng đọng, tôi đã dừng chân ở ấp Phú Đức, xã Bình Phú – nơi có một người mẹ mà cuộc đời là bản trường ca của hy sinh và lòng kiên cường: Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lúa.

Mẹ sinh năm 1925, là người phụ nữ nông dân hiền lành, cả đời gắn bó với ruộng đồng. Mẹ cùng chồng – đồng chí Trần Văn Cứ – nuôi dạy 6 người con trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Gia đình tuy nghèo, nhưng luôn đầy ắp tình thương và lòng yêu nước.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi phong trào cách mạng đang dâng cao, chồng Mẹ – đồng chí Trần Văn Cứ – đã sớm tham gia hoạt động. Là Trưởng tổ Đảng xã Bình Phú, ông không chỉ là người lãnh đạo mà còn là tấm gương đi đầu trong mọi công việc.

Người dân nơi đây vẫn còn nhắc lại câu chuyện về ngày 19 tháng 10 năm 1960. Khi đang chỉ huy dân công phá đường nhằm cản bước tiến của địch, một quả lựu đạn bất ngờ phát nổ. Ông ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương mình, để lại phía sau là người vợ và đàn con còn thơ dại.

Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại phải gánh vác cả gia đình, vừa làm cha, vừa làm mẹ. Nhưng cũng chính từ đó, trong những đứa con của Mẹ, ý chí cách mạng lại được nuôi dưỡng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Người con trai của Mẹ – liệt sĩ Trần Văn Thế, sinh năm 1948 – tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ, vào tháng 02 năm 1962. Là Thượng sĩ, công tác bảo vệ Quân khu 9, anh đã trải qua nhiều nhiệm vụ gian khổ, hiểm nguy.

Ngày 26 tháng 6 năm 1969, anh anh dũng hy sinh.

Tin dữ ấy đến với Mẹ như một lần nữa xé nát trái tim đã quá nhiều thương tổn. Một người mẹ – đã mất chồng vì Tổ quốc, nay lại mất thêm đứa con trai – niềm hy vọng, niềm an ủi của những năm tháng tuổi già.

Người dân kể rằng, sau ngày nhận tin con hy sinh, Mẹ Võ Thị Lúa lặng đi rất lâu. Không khóc thành tiếng, không than trách, chỉ lặng lẽ thắp nhang, nhìn di ảnh chồng và con trong ánh mắt nghẹn ngào.

Có người hỏi Mẹ: “Sao Mẹ chịu nổi nỗi đau lớn như vậy?”
Mẹ chỉ nói một câu giản dị: “Đất nước còn chiến tranh, ai cũng phải hy sinh…”

Câu nói ấy không chỉ là sự chấp nhận, mà là một sự hy sinh đến tận cùng – hy sinh cả tình cảm riêng để đặt Tổ quốc lên trên hết.

Suốt những năm tháng còn lại, Mẹ tiếp tục sống trong căn nhà nhỏ ở ấp Phú Đức, lặng lẽ nuôi dạy các con trưởng thành, tiếp tục đóng góp cho quê hương bằng tất cả những gì mình có thể.

Mẹ không chỉ là người giữ lửa cho gia đình, mà còn là biểu tượng của sự bền bỉ, của lòng yêu nước âm thầm mà sâu sắc.

Năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự ghi nhận thiêng liêng cho một cuộc đời đã dâng hiến cả chồng, cả con cho đất nước.

Rời Bình Phú, tôi đi qua những cánh đồng xanh mướt, nơi từng in dấu chân của những con người đã ngã xuống vì độc lập, tự do. Trong lòng tôi, hình ảnh Mẹ Võ Thị Lúa hiện lên không chỉ là một người mẹ mất mát, mà là một biểu tượng của lòng kiên cường và đức hy sinh cao cả.

Một người mẹ…
Hai lần tiễn biệt…
Một đời lặng lẽ mang nỗi đau để giữ trọn nghĩa với Tổ quốc.

Và có lẽ, chính từ những người mẹ như Mẹ, đất nước này mới có được ngày hôm nay – bình yên, trọn vẹn và đáng trân quý biết bao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ GIỮA HAI NỖI ĐAU – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH VÕ THỊ LÚA | Câu chuyện thời hoa lửa