Bài viết

NGƯỜI MẸ GIỮA LÀNG BOM – GIỮ TRỌN MỘT NIỀM TIN

Đà Nẵng26/12/2025Chi đoàn trường Lê Hồng Phong (Chi đoàn trường Lê Hồng Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ở làng quê ven biển Liên Chiểu thường bắt đầu bằng tiếng sóng vỗ nhè nhẹ và mùi muối mặn theo gió thổi vào từng mái nhà. Trước căn nhà cấp bốn đã sẫm màu thời gian, bà Trần Thị Hường ngồi quạt than, chuẩn bị nồi kho cá cho bữa trưa. Mái tóc bạc cột gọn sau gáy, lưng đã còng, nhưng đôi mắt bà vẫn sáng và sâu, như chứa cả một bầu trời ký ức không bao giờ phai.

Ít ai biết rằng, người phụ nữ nhỏ bé, hiền lành ấy từng sống giữa mưa bom bão đạn, từng nuôi giấu cán bộ, che chở cho bộ đội và một mình nuôi đàn con thơ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất.

Bà Hường sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo. Tuổi thơ của bà là những buổi theo mẹ ra bãi biển nhặt cá, vá lưới, phơi mắm. Học hết lớp ba, bà nghỉ học ở nhà phụ giúp gia đình. Lớn lên, bà lấy chồng sớm, cuộc sống tuy vất vả nhưng yên bình, cho đến khi chiến tranh lan đến từng thôn xóm.

Khi chồng bà tham gia lực lượng du kích địa phương, bà Hường trở thành hậu phương thầm lặng. Ban ngày, bà vẫn đi chợ, làm ruộng, nuôi con như bao người phụ nữ khác. Ban đêm, căn nhà nhỏ của bà là nơi cán bộ ghé qua nhận thư, nhận gạo, trú ẩn sau những đợt càn quét. Hầm bí mật được đào ngay dưới gầm giường, miệng hầm che bằng tấm ván mỏng và vài chiếc rổ tre.

Những lần địch lùng sục, bà Hường bình tĩnh đến lạ. Trên tay bế đứa con út còn đỏ hỏn, bà vừa ru con, vừa trả lời tra hỏi. “Nhà chỉ có đàn bà với con nít, có chi mà giấu,” bà nói, giọng run nhưng ánh mắt không hề cúi xuống. Có lần, địch đứng ngay trên miệng hầm, giày nện xuống đất, bà nghe rõ từng tiếng thở của người dưới đó. Tim như muốn vỡ ra, nhưng bà vẫn đứng vững.

Bom đạn không chỉ cướp đi nhà cửa, mà còn cướp đi người thân. Một buổi chiều năm ấy, trong một trận càn lớn, chồng bà Hường hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Tin báo về trong đêm. Bà cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng, sợ các con tỉnh giấc. “Khóc là yếu lòng,” bà tự nhủ, “mà con mình còn nhỏ.”

Từ đó, bà vừa làm cha, vừa làm mẹ. Gạo khan, muối mặn, có khi cả nhà chỉ ăn cháo loãng cầm hơi. Nhưng căn hầm dưới nhà bà chưa bao giờ trống. “Bộ đội còn cần, mình còn giúp,” bà nói. Có đêm, bom rơi sát vách, nhà rung lên bần bật, mái tranh sập xuống. Bà ôm con, nằm đè lên miệng hầm, che chở cho những người bên dưới bằng chính thân mình.

Ngày đất nước thống nhất, bà Hường ngồi lặng trước hiên nhà, nghe loa phát tin chiến thắng mà nước mắt rơi không ngừng. Mừng vì hòa bình, nhưng cũng đau vì người không còn. Sau chiến tranh, bà tiếp tục gánh gồng nuôi con khôn lớn. Không huân chương, không giấy khen, bà chỉ có những vết chai trên tay và những đêm dài không ngủ.

Giờ đây, ở tuổi tám mươi hai, bà sống cùng con cháu, nhà cửa đã khang trang hơn, làng xóm yên bình. Nhưng mỗi khi nghe tiếng máy bay bay ngang, bà vẫn giật mình. “Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì ở lại,” bà nói khẽ. Bà chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng, có những người mẹ đã lặng lẽ giữ làng, giữ nước, giữ niềm tin bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ GIỮA LÀNG BOM – GIỮ TRỌN MỘT NIỀM TIN | Câu chuyện thời hoa lửa