Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI MẸ GIỮA LỬA ĐẠN

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Viễn là hiện thân tiêu biểu của người mẹ Nam Bộ giàu lòng yêu nước, thủy chung với cách mạng và sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập dân tộc. Không chỉ trực tiếp nuôi giấu cán bộ cách mạng, Mẹ còn động viên các con lên đường chiến đấu vì Tổ quốc. Dù bản thân hy sinh trong bom đạn chiến tranh và ba người con lần lượt ngã xuống, Mẹ vẫn để lại cho quê hương một di sản tinh thần bất diệt về lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày thắng lợi.

Vĩnh Long24/06/2026Nguyễn Văn Lộc (ĐOÀN PHƯỜNG CÁI VỒN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI MẸ GIỮA LỬA ĐẠN

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Viễn – Một Đời Dâng Trọn Cho Non Sông

Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử của những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có biết bao người mẹ đã lặng lẽ cống hiến, hy sinh cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ không cầm quân nơi chiến trường, không trực tiếp viết nên những chiến công vang dội, nhưng chính họ là hậu phương vững chắc, là nguồn sức mạnh tinh thần nuôi dưỡng ý chí chiến đấu của cả dân tộc.

Trong số những người mẹ anh hùng ấy, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Viễn là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ Nguyễn Thị Viễn sinh năm 1901 tại xã Tân Quới Trung, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Mẹ lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi những người dân chân chất quanh năm gắn bó với ruộng đồng nhưng luôn mang trong tim tình yêu quê hương đất nước sâu nặng.

Khi trưởng thành, Mẹ xây dựng gia đình với ông Lê Văn Thông, người cùng quê. Cuộc sống gia đình tuy còn nhiều khó khăn nhưng đầm ấm và hạnh phúc. Mẹ sinh được bảy người con, dành trọn tình yêu thương, sự chăm sóc và những hy vọng tốt đẹp nhất cho đàn con của mình. Thế nhưng, đất nước trong những năm đầu thế kỷ XX vẫn chưa được hưởng hòa bình. Các cuộc chiến tranh liên tiếp nổ ra, kéo theo biết bao đau thương, mất mát cho nhân dân. Giữa hoàn cảnh ấy, lòng yêu nước của Mẹ Nguyễn Thị Viễn ngày càng được hun đúc mạnh mẽ. Mẹ hiểu rằng muốn con cháu có tương lai, dân tộc phải được độc lập; muốn quê hương được bình yên, nhân dân phải đứng lên đấu tranh giành lại tự do. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dù tuổi đã cao, Mẹ vẫn tích cực tham gia hỗ trợ cách mạng tại địa phương. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ trở thành nơi che chở cho những người cán bộ hoạt động bí mật. Mẹ âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, bảo vệ cơ sở cách mạng và giữ gìn những bí mật quan trọng của tổ chức. Trong những năm tháng địch liên tục mở các cuộc càn quét, việc nuôi giấu cán bộ là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả gia đình có thể bị bắt bớ, tra tấn hoặc mất mạng.

Nhưng Mẹ chưa bao giờ sợ hãi. Đối với Mẹ, những người cán bộ cách mạng không chỉ là những chiến sĩ đang chiến đấu vì đất nước mà còn là những người con của dân tộc. Bảo vệ họ chính là góp phần bảo vệ tương lai của quê hương. Điều đáng quý hơn cả là Mẹ không chỉ tham gia cách mạng bằng hành động của riêng mình mà còn giáo dục, nuôi dưỡng trong các con tinh thần yêu nước và trách nhiệm với dân tộc. Mẹ hiểu rằng độc lập không tự nhiên mà có. Để đất nước được tự do, phải có những người sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ và tính mạng của mình. Khi các con trưởng thành, Mẹ không giữ họ lại bên mình. Trái lại, Mẹ động viên các con lên đường tham gia cách mạng.

Đó là một quyết định vô cùng khó khăn đối với bất kỳ người mẹ nào. Ai cũng mong con được bình yên, được sống bên gia đình và xây dựng cuộc đời riêng. Nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, Mẹ Nguyễn Thị Viễn đã đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng của mình. Những lời dặn dò của Mẹ trước lúc các con lên đường không chỉ là tình mẫu tử mà còn là lời gửi gắm của một người mẹ Việt Nam yêu nước: hãy sống xứng đáng với quê hương, hãy chiến đấu vì nhân dân và đừng bao giờ lùi bước trước kẻ thù. Các con của Mẹ đã làm đúng như những điều Mẹ kỳ vọng. Họ lần lượt tham gia cách mạng, tiếp bước lý tưởng của gia đình và quê hương.

Rồi chiến tranh lại mang đến những mất mát không gì bù đắp được. Ba người con của Mẹ đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Ba lần nhận tin dữ. Ba lần tiễn biệt những người con mình dứt ruột sinh thành. Ba lần trái tim người mẹ bị xé nát bởi nỗi đau mất mát. Nhưng cũng chính từ những đau thương ấy, vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam càng tỏa sáng. Mẹ khóc thương các con, nhưng không oán trách. Mẹ đau đớn trước sự mất mát của gia đình, nhưng không hề lay chuyển niềm tin vào cách mạng. Bởi Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con không phải là vô nghĩa. Máu của các anh đã góp phần tưới xanh cây độc lập và làm nên tương lai của đất nước. Khi cuộc chiến ngày càng ác liệt, quê hương Vũng Liêm cũng trở thành mục tiêu đánh phá của địch. Đêm 29 tháng 3 năm 1964, một trận pháo kích dữ dội của địch đã trút xuống địa phương. Trong cơn mưa bom đạn ấy, ngôi nhà của Mẹ Nguyễn Thị Viễn bị pháo kích trúng. Người mẹ già đã vĩnh viễn nằm lại trên chính mảnh đất quê hương mà mình hết lòng yêu thương và gắn bó suốt cuộc đời. Mẹ ra đi ở tuổi 63. Sự hy sinh của Mẹ là một mất mát lớn lao đối với gia đình, quê hương và phong trào cách mạng địa phương. Nhưng sự ra đi ấy không phải là kết thúc. Bởi từ cuộc đời Mẹ đã tỏa sáng một giá trị lớn lao hơn mọi mất mát: đó là tinh thần yêu nước bất diệt.

Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những cống hiến và hy sinh to lớn của Mẹ cũng như gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Danh hiệu ấy không chỉ dành riêng cho Mẹ Nguyễn Thị Viễn mà còn là sự tri ân đối với hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc. Ngày nay, khi quê hương Tân Quới Trung đã đổi thay từng ngày, khi những con đường mới được mở rộng và những mái trường vang tiếng trẻ thơ, người dân vẫn luôn nhắc nhớ đến Mẹ bằng lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn