Bài viết

NGƯỜI MẸ GIỮA NHỮNG MÙA CHIẾN TRANH

Đồng Tháp18/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ GIỮA NHỮNG MÙA CHIẾN TRANH

Trong chuyến về nguồn của Đoàn trường, tôi được nghe câu chuyện về một Bà Mẹ Việt

Nam Anh hùng ở quê tôi – mẹ Nguyễn Thị Tám. Mẹ có ba người con trai, tất cả đều ra

trận trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Người con cả hy sinh khi mới hai mươi ba tuổi. Người con thứ hai mãi mãi nằm lại nơi

chiến trường Quảng Trị. Người con út ra đi khi chưa kịp lập gia đình.

Ba lần nhận giấy báo tử. Ba lần nỗi đau xé lòng.

Người ta kể rằng, ngày nhận tin người con thứ hai hy sinh, mẹ chỉ lặng lẽ ngồi bên hiên

nhà. Không khóc thành tiếng. Chỉ có đôi mắt đỏ hoe nhìn ra cánh đồng.

Tôi tự hỏi: Làm sao một người mẹ có thể chịu đựng được mất mát lớn đến vậy?

Nhưng mẹ từng nói:

“Nếu Tổ quốc cần, con tôi phải đi.”

Câu nói ấy giản dị mà khiến tôi nghẹn lại.

Mẹ không cầm súng ra chiến trường. Nhưng trái tim mẹ là một chiến trường khốc liệt

nhất – nơi nỗi đau và lòng yêu nước giằng xé từng ngày.

Sau chiến tranh, mẹ sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ. Trên bàn thờ là ba tấm di ảnh. Mỗi

dịp giỗ, khói hương nghi ngút. Người dân trong làng vẫn thường đến thăm, gọi mẹ

bằng hai tiếng thân thương: “Mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Tôi nhìn bức ảnh mẹ với mái tóc bạc trắng, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền

từ. Tôi hiểu rằng “hoa lửa” không chỉ cháy nơi chiến trường – mà còn cháy trong lòng

những người mẹ.

Thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay có thể chưa từng trải qua chiến tranh. Nhưng chúng tôi

được sống, học tập, ước mơ là nhờ sự hy sinh của biết bao người mẹ như mẹ Tám.

Lịch sử không phải là những trang sách khô khan. Lịch sử là nước mắt. Là máu. Là

những mái tóc bạc đi vì chờ đợi.

Mỗi lần nghe Quốc ca vang lên, tôi lại nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến ba người con đã ngã

xuống. Nghĩ đến một thời đất nước chìm trong lửa đạn.

Và tôi tự nhủ:

Phải sống sao cho xứng đáng.

Vì phía sau hòa bình hôm nay là những mùa chiến tranh không bao giờ được quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn