Bài viết

NGƯỜI MẸ GIỮA THỜI HOA LỬA

20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi qua chiến tranh không để lại cho mình một cuộc đời bình yên. Họ để lại tên tuổi trong lịch sử, để lại ức trong lòng những người từng gặp để lại cho thế hệ hôm nay một câu hỏi: Điều gì đã khiến một con người bình thường có thể trở nên phi thường đến như vậy?

Với tôi, câu trả lời ấy hiện lên qua hình ảnh một người phụ nữ của quê hương Tiền Giang – Má Tám Nghiệp, tên thật là Đoàn Thị Nghiệp.

sinh năm 1925 trong một gia đình nông dân nghèo làng Hội Cự, huyện Cái Bè, Tiền Giang. Sinh ra trên vùng đất Nam Bộ giàu truyền thống yêu nước, tuổi thơ của má đã sớm gắn với những câu chuyện về những người đi trước đứng lên chống giặc. Khi Nam Bộ bước vào cuộc kháng chiến năm 1945, ở tuổi đôi mươi, má cùng hai người anh tham gia lực lượng kháng chiến chống Pháp.

Từ một người phụ nữ của miền quê sông nước, Má Tám Nghiệp dần trở thành một cán bộ cách mạng kiên cường. Trong những năm tháng chiến tranh, má đảm nhận nhiều nhiệm vụ và sau đó trở thành Tỉnh ủy viên, Tỉnh đội phó tỉnh Mỹ Tho. Đằng sau những chức vụ ấy không chỉ sự trưởng thành về công tác cách mạng, còn là cả một cuộc đời đối diện với gian khổ, hiểm nguy và mất mát.

Nhưng điều khiến câu chuyện về Má Tám Nghiệp trở nên đặc biệt với tôi lại nằm ở một khía cạnh khác.Má không chỉ là một người chiến sĩ.Má còn là một người mẹ. Trong những năm tháng chiến tranh, má đã dìu dắt hai người con trai bước vào con đường làm báo cách mạng. Người con trai Bùi Văn Thưởng khi còn rất trẻ đã tham gia công tác báo chí, vừa làm vừa học và viết tin, bài cho các tờ báo phục vụ kháng chiến. Người con còn lại cũng trở thành một nhà báo – chiến sĩ.Một người mẹ có lẽ không ai muốn nhìn thấy con mình bước vào nơi hiểm nguy.Nhưng trong thời đại ấy, tình yêu dành cho con không thể tách rời tình yêu dành cho quê hương, đất nước.Má hiểu rằng những người trẻ phải có trách nhiệm với thời đại của mình.Và rồi chiến tranh đã lấy đi của má những điều quý giá nhất.Hai người con trai của má lần lượt hy sinh giữa chiến trường.Tôi không thể tưởng tượng được nỗi đau của một người mẹ khi mất đi những người con mà mình đã sinh ra, nuôi dưỡng và dìu dắt. Nhưng điều khiến tôi xúc động câu chuyện ấy không được nhớ đến chỉ như một bi kịch của một gia đình. trở thành biểu tượng cho sự hy sinh của biết bao gia đình Việt Nam trong chiến tranh.

những người mẹ đã tiễn con đi không biết ngày trở về. Có những người vợ chờ chồng qua những năm tháng dài.

những đứa trẻ lớn lên thiếu bóng cha.

những người con đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường. Má Tám Nghiệp là một trong những con người như thế.

Nhìn lại câu chuyện của từ cuộc sống hôm nay, tôi càng cảm nhận hơn giá trị của hai chữ hòa bình.

Chúng ta được đến trường mỗi ngày. Được ngồi trong những lớp học sáng đèn. Được nói về ước mơ, về nghề nghiệp, về tương lai. Những điều ấy đối với chúng ta rất đỗi bình thường, nhưng đối với thế hệ của má, đó từng là một ước mơ xa xỉ.

lẽ vậy, điều thế hệ trẻ hôm nay cần làm không phải cố gắng trở thành những anh hùng của chiến tranh.Chúng ta không sống trong thời đại ấy.Nhưng chúng ta có thể trở thành những người có ích cho đất nước trong thời đại của mình.Một học sinh có thể yêu nước bằng cách học tập nghiêm túc.Một người trẻ có thể tiếp nối truyền


thống bằng cách sống tử tế, có trách nhiệm với cộng đồng.Một người có thể thể hiện lòng biết ơn bằng cách tìm hiểu lịch sử, gìn giữ những ký ức của quê hương và kể lại cho những người sau mình.Bởi lịch sử sẽ không thật sự sống nếu chỉ nằm trong những trang sách.Lịch sử sống trong ký ức của con người.Sống trong những địa danh.Sống trong những câu chuyện mà thế hệ trước kể lại cho thế hệ sau.Và câu chuyện về Má Tám Nghiệp chính là một câu chuyện như thế.Từ quê hương Cái Bè, một người phụ nữ bình dị đã bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc. Má chiến đấu, cống hiến và hy sinh, nhưng điều khiến hình ảnh ấy ở lại lâu hơn trong lòng tôi chính là hình ảnh một người mẹ.Một người mẹ đã trao cho đất nước không chỉ tuổi trẻ của mình, mà còn cả những người con thân yêu.Hôm nay, khi quê hương đã thanh bình, tôi nghĩ chúng ta càng phải biết trân trọng những con người như Má Tám Nghiệp.

Bởi nếu thế hệ trước đã viết nên lịch sử bằng mồ hôi, nước mắt sự hy sinh, thì thế hệ trẻ hôm nay phải viết tiếp lịch sử ấy bằng tri thức, trách nhiệm những việc làm có ích.Đó có lẽ chính là cách đẹp nhất để chúng ta trả lời câu hỏi:

Thế hệ hôm nay sẽ làm để xứng đáng với thế hệ đã đi qua thời hoa lửa? Và với riêng tôi, câu trả lời bắt đầu từ việc nhớ.Nhớ về Má Tám Nghiệp.

Nhớ về những người đã nằm lại.Nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là biết bao cuộc đời đã từng không được bình yên.

Để từ đó, chúng ta biết quý trọng hiện tại hơn trách nhiệm hơn với tương lai. Bởi những người đã đi qua thời hoa lửa thể đã khép lại một chương của lịch sử, nhưng câu chuyện của họ vẫn đang được thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn