Người mẹ gói bánh chưng tiễn quân
Những ngày giáp Tết năm 1968, tại một làng quê thuộc Bắc Giang, nhiều thanh niên chuẩn bị lên đường nhập ngũ. Trong căn bếp nhỏ, một người mẹ cùng các chị em trong xóm thức suốt đêm gói hàng chục chiếc bánh chưng để tiễn con em ra trận. Đôi bàn tay bà thoăn thoắt gói từng chiếc bánh vuông vức, gửi gắm trong đó tình yêu thương và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Sáng hôm sau, sân đình rộn ràng tiếng trống giao quân. Trước khi chia tay, bà trao cho con chiếc bánh còn nóng và dặn: "Khi nào nhớ nhà, hãy nhớ rằng quê hương luôn chờ con trở về." Người lính trẻ mang theo chiếc bánh suốt chặng đường hành quân. Dù chỉ dám ăn từng miếng nhỏ để chia sẻ cùng đồng đội, anh luôn coi đó là hương vị của quê hương.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, mỗi dịp Tết đến, ông lại kể cho con cháu nghe về chiếc bánh chưng năm ấy. Đó không chỉ là món ăn ngày Tết mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, của hậu phương luôn hướng về tiền tuyến.
Câu chuyện nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng đằng sau mỗi chiến công đều có sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.



