Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Người mẹ gùi đạn ở Ngã ba Đồng Lộc”

“Người mẹ gùi đạn ở Ngã ba Đồng Lộc”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại Ngã ba Đồng Lộc, những năm chiến tranh, mảnh đất nhỏ bé ấy trở thành một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất. Bom trút xuống ngày đêm, cày xới từng tấc đất. Con đường huyết mạch luôn bị đánh phá, vừa san lấp xong lại bị xé toạc thêm lần nữa.

Giữa khói bom và đất đá ngổn ngang, không chỉ có những đội thanh niên xung phong mà còn có cả những người dân bình thường lặng lẽ góp sức giữ cho mạch đường không bao giờ tắt.

Bà Nguyễn Thị Hảo, ngoài 40 tuổi, quê ở một làng nhỏ gần đó, là một trong những người như thế.

Ở cái tuổi mà nhiều người đã lui về chăm lo gia đình, bà lại ngày ngày khoác lên vai chiếc gùi nặng trĩu—khi là đạn dược, khi là lương thực, khi lại là những cáng thương vội vã đưa người bị thương ra khỏi vùng bom đạn.

Người ta vẫn quen thấy dáng bà lom khom trên con đường đỏ lửa, bước chân chậm mà chắc. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, bụi đất bám kín mái tóc, nhưng chưa khi nào bà chậm lại.

Có người từng hỏi:
“Bà vất vả thế này, có sợ không?”

Bà chỉ cười hiền:
“Sợ chứ… nhưng tụi nhỏ ngoài kia còn cần đạn, cần cơm… mình nghỉ sao được.”

Một buổi chiều, bầu trời Ngã ba Đồng Lộc lại rền vang tiếng máy bay. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

Những loạt bom trút xuống liên tiếp. Đất đá bắn tung, khói lửa cuộn lên mù mịt. Con đường vừa được san phẳng lại bị xới tung thành những hố sâu chồng lên nhau.

Khi loạt bom tạm ngớt, bà Hảo vẫn tiếp tục bước đi.

Trên lưng bà là gùi đạn vừa nhận từ phía sau, cần chuyển gấp ra tuyến trước. Đoạn đường phía trước vừa bị đánh phá, còn nóng và đầy khói.

Bà bước qua từng hố bom, men theo những đoạn đất còn nguyên vẹn.

Rồi một tiếng nổ bất ngờ vang lên.

Một quả bom rơi lệch, phát nổ ngay gần đó.

Sức ép hất bà ngã xuống. Đất đá vùi lấp một phần thân người.

Khi đồng đội chạy tới, họ thấy bà nằm nghiêng bên mép đường. Máu thấm đỏ áo, hơi thở yếu dần.

Nhưng đôi tay bà vẫn cố giữ lấy quai gùi sau lưng.

Người ta cúi xuống, nghe bà nói trong hơi thở đứt quãng:
“Đạn… còn… đưa cho tụi nhỏ…”

Giọng nói nhỏ dần, rồi lịm đi giữa tiếng bom còn vọng lại xa xa.

Gùi đạn vẫn còn nguyên trên lưng. Không một viên nào rơi ra.

Họ lặng lẽ tháo gùi xuống, tiếp tục chuyển đi như lời bà dặn. Con đường vẫn phải thông, tuyến trước vẫn phải có đạn.

Còn bà… đã không kịp trở về căn nhà nhỏ nơi quê.

Giữa mảnh đất Ngã ba Đồng Lộc đầy khói lửa, người ta nhớ về bà như một người mẹ—không chỉ của riêng gia đình mình, mà của cả những người lính nơi tuyến đầu.

Một người mẹ đã gùi cả phần đời mình đi qua chiến tranh… và ở lại mãi trên con đường chưa từng yên tiếng bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn