Bài viết

Người Mẹ Gùi Gạo Qua Sông

Ninh Bình10/05/2026Hoàng Minh Tuyến (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, quê hương Khánh Thiện tuy ở hậu phương nhưng cũng phải gồng mình chi viện cho tiền tuyến. Khi ấy có một người phụ nữ tuổi ngoài ba mươi, chồng đang chiến đấu nơi chiến trường miền Nam, một mình ở nhà chăm sóc con nhỏ và mẹ già. Dù cuộc sống khó khăn, bà vẫn hăng hái tham gia đội dân công hỏa tuyến của địa phương, đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm phục vụ kháng chiến.

Ngày ấy đường sá còn khó khăn, phương tiện thiếu thốn nên mọi việc chủ yếu dựa vào đôi vai và sức người. Mỗi chuyến đi, bà cùng các chị em trong đội gùi những bao gạo nặng trên lưng, men theo những con đường bùn lầy để đưa hàng tới nơi tập kết. Có khi phải đi từ chiều hôm trước đến tận sáng hôm sau mới trở về. Mùa hè nắng cháy da, mùa đông gió rét cắt thịt nhưng không ai than vãn, bởi ai cũng hiểu từng bao gạo chuyển đi là thêm sức mạnh cho bộ đội ngoài mặt trận.

Một đêm cuối năm, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển gấp lương thực sang bờ bên kia con sông để kịp chuyển tiếp vào chiến trường. Hôm ấy nước sông dâng cao sau nhiều ngày mưa lớn, gió lạnh thổi ào ào khiến ai cũng lo lắng. Nhưng nếu chậm trễ, bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực trong nhiều ngày. Không quản nguy hiểm, bà cùng mọi người vẫn quyết định lên đường.

Đến bến sông, chiếc thuyền nhỏ chòng chành giữa dòng nước xiết. Mỗi chuyến chỉ chở được vài người cùng ít hàng hóa nên mọi người phải qua lại nhiều lần. Khi đang giữa dòng thì bất ngờ có tiếng máy bay địch vọng lại từ xa. Cả khúc sông tối om, mọi người lập tức cúi thấp người, giữ im lặng tuyệt đối. Trong lúc thuyền rung lắc mạnh vì sóng lớn, một bao gạo suýt rơi xuống nước. Bà nhanh tay giữ lại rồi ôm chặt vào lòng mặc cho nước lạnh tràn ướt hết quần áo.

Qua được bờ bên kia, cả đội tiếp tục gùi gạo đi bộ thêm nhiều cây số mới tới điểm tập kết. Đôi vai ai cũng hằn đỏ vì dây gùi siết chặt, chân lấm đầy bùn đất nhưng không ai nghỉ ngơi. Khi những bao gạo cuối cùng được chuyển vào kho an toàn, trời cũng vừa hửng sáng. Mọi người nhìn nhau cười trong mệt mỏi, lòng nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều năm sau hòa bình lập lại, người phụ nữ năm xưa vẫn sống giản dị nơi quê nhà Khánh Thiện. Những tháng ngày dân công hỏa tuyến đầy gian khổ chưa bao giờ bà quên. Với bà, đó là quãng đời tuy cực nhọc nhưng rất đáng tự hào, bởi mình đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập của đất nước. Mỗi lần kể lại câu chuyện cũ cho con cháu nghe, bà luôn nhắc rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của một thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Mẹ Gùi Gạo Qua Sông | Câu chuyện thời hoa lửa