Bài viết

Người Mẹ Gửi Trọn Mùa Xuân Cho Tổ Quốc - mẹ Nguyễn Thị Gượng

An Giang07/07/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Gượng – Người Mẹ Gửi Trọn Mùa Xuân Cho Tổ Quốc

Có những người mẹ được lịch sử nhắc nhớ không phải bởi những chiến công nơi chiến trường, mà bởi sự hy sinh lặng thầm của một trái tim người mẹ. Họ âm thầm nuôi lớn những người con, rồi cũng chính họ nén đau thương để tiễn con lên đường bảo vệ đất nước.

Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Gượng, sinh năm 1928, quê tại xã Xuân Sơn, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh, là một trong những người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày hòa bình.

Xuân Sơn những năm đầu thế kỷ XX là một miền quê thanh bình với những cánh đồng lúa nối tiếp nhau dưới chân núi Đông Triều. Người dân nơi đây sống chủ yếu bằng nghề làm ruộng, quanh năm gắn bó với bùn đất và những mùa vụ.

Mẹ Nguyễn Thị Gượng lớn lên trong hoàn cảnh còn nhiều thiếu thốn. Từ thuở nhỏ, mẹ đã quen với việc cấy lúa, gánh nước, chăm sóc gia đình. Khi lập gia đình, cuộc sống vẫn giản dị như bao người nông dân khác. Dẫu vất vả, mẹ luôn tin rằng chỉ cần chăm chỉ lao động và sống nghĩa tình thì gia đình sẽ vượt qua mọi khó khăn.

Mẹ nuôi dạy các con bằng chính tấm gương của mình. Mẹ thường bảo:

"Làm người phải biết thương quê hương, thương đồng bào. Khi đất nước cần thì không được chùn bước."

Những lời dạy ấy đã trở thành hành trang theo các con trong suốt những năm tháng trưởng thành.

Rồi chiến tranh lan rộng.

Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp các làng quê. Những thanh niên khỏe mạnh lần lượt viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo khát vọng giải phóng đất nước.

Các con của mẹ Nguyễn Thị Gượng cũng nằm trong đoàn quân ấy.

Ngày tiễn con lên đường, mẹ chuẩn bị cho con chiếc khăn tay, ít gạo rang và mấy củ khoai khô. Mẹ nắm chặt bàn tay con thật lâu rồi chỉ nói một câu giản dị:

"Đi mạnh giỏi con nhé! Đừng lo cho mẹ, hãy làm tròn bổn phận với đất nước."

Mẹ quay lưng bước vào nhà thật nhanh để các con không nhìn thấy những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi.

Ở quê hương, mẹ tiếp tục cày cấy, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các phong trào phục vụ kháng chiến. Những mùa lúa chín, mẹ dành một phần thóc góp cho tiền tuyến. Những đêm đông giá rét, mẹ cùng bà con may áo, đan võng gửi đến các chiến sĩ ngoài mặt trận.

Mỗi lá thư của con gửi về là niềm vui lớn lao. Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ đã nhòe theo thời gian, rồi cẩn thận cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ như giữ gìn báu vật.

Nhưng chiến tranh luôn khốc liệt.

Có những lá thư đã không còn được gửi về nữa.

Thay vào đó là giấy báo tử mang theo nỗi đau không gì diễn tả nổi.

Những người con của mẹ đã anh dũng hy sinh trên chiến trường, hiến dâng tuổi trẻ và cả cuộc đời cho nền độc lập của dân tộc.

Nỗi đau ấy khiến mái tóc người mẹ bạc trắng trước tuổi. Song mẹ chưa bao giờ oán trách.

Có người đến thăm, nghẹn ngào hỏi:

"Mẹ có buồn lắm không?"

Mẹ lặng im nhìn lên bàn thờ con rồi khẽ đáp:

"Mẹ nhớ con từng ngày. Nhưng nếu sự hy sinh của các con đổi lấy hòa bình cho đất nước thì mẹ vẫn tự hào."

Chính sự kiên cường ấy đã trở thành nguồn động viên cho biết bao gia đình trong làng vượt qua những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ngày đất nước thống nhất, quê hương Xuân Sơn dần hồi sinh. Những cánh đồng lại xanh màu lúa mới, trẻ em tung tăng đến trường trên những con đường không còn tiếng bom rơi.

Mẹ Nguyễn Thị Gượng vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ, gìn giữ từng tấm ảnh, từng kỷ vật của các con như gìn giữ một phần máu thịt của mình. Với mẹ, các con chưa bao giờ rời xa, mà vẫn hiện diện trong từng mùa lúa chín, trong từng buổi chiều quê thanh bình.

Để ghi nhận sự hy sinh to lớn ấy, năm 1997, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đó là sự tri ân sâu sắc đối với người mẹ đã dâng hiến những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.

Hôm nay, trên quê hương Đông Triều đang từng ngày phát triển, câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Gượng vẫn được nhắc lại với tất cả sự kính trọng. Mẹ là biểu tượng của hàng vạn người mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng những mất mát lớn lao để đất nước có được hòa bình và độc lập.

Thời hoa lửa đã lùi vào quá khứ, nhưng hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Gượng vẫn mãi sáng ngời như ngọn lửa không bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của đức hy sinh cao cả – ngọn lửa tiếp tục soi sáng các thế hệ hôm nay sống trách nhiệm, biết ơn và gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời mình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn