Bài viết

NGƯỜI MẸ H’RÊ GIỮA ĐẠI NGÀN

Quảng Ngãi14/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ H’RÊ GIỮA ĐẠI NGÀN

Tiếng chiêng giữa những năm tháng chiến tranh. Giữa đại ngàn Ba Tơ, nơi những dãy núi nối nhau trùng điệp, nơi những dòng suối len qua chân núi rồi đổ xuống những cánh đồng nhỏ, có những buôn làng H’Rê đã sống qua những năm tháng mà lịch sử dân tộc không bao giờ quên.
Người H’Rê từ bao đời gắn bó với núi rừng. Họ làm ruộng, làm rẫy, dệt vải, nuôi con và giữ gìn những phong tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tiếng chiêng, tiếng đàn, những điệu ca vang lên trong những ngày hội; mái nhà sàn nép bên những cánh rừng xanh. Nhưng rồi chiến tranh đến. Những con đường vốn chỉ dành cho người đi rẫy trở thành đường hành quân.

Những cánh rừng vốn là nơi kiếm măng, hái rau trở thành nơi che chở cho cán bộ và bộ đội. Những căn nhà nhỏ của đồng bào trở thành nơi cất giấu lương thực, thuốc men và tài liệu. Trong những năm tháng ấy, bên cạnh những người chiến sĩ cầm súng, còn có những người mẹ không mặc quân phục nhưng cũng góp phần vào cuộc kháng chiến bằng tất cả những gì mình có. Có một người mẹ H’Rê như thế. Người đời sau gọi bà bằng một cái tên giản dị:

Mẹ. Người mẹ của buôn làng. Mẹ không có một căn nhà lớn. Căn nhà của mẹ nằm bên sườn núi, phía trước là một khoảng đất nhỏ để trồng rau, phía sau là con đường dẫn vào rừng. Mẹ đã có mái tóc bạc. Đôi bàn tay mẹ chai sần vì những năm tháng làm rẫy. Những ngón tay từng cầm cuốc, cầm dao, từng dệt nên những tấm vải của gia đình. Nhưng đôi bàn tay ấy cũng từng nâng đỡ những người bị thương. Từng bưng bát cơm cho người đi chiến đấu. Từng giấu những thứ mà nếu quân địch phát hiện, cả gia đình có thể gặp nguy hiểm. Mẹ hiểu chiến tranh không chỉ là tiếng súng. Chiến tranh còn là những đứa trẻ thiếu cha. Là những người vợ chờ chồng. Là những bà mẹ chờ con. Là những đêm cả buôn làng không dám đốt lửa lớn vì sợ ánh sáng bị phát hiện. Nhưng mẹ chưa bao giờ nghĩ mình là người anh hùng. Mẹ chỉ nghĩ: " "Người của mình đang cần mình.” Vậy là mẹ giúp. Ba Tơ – vùng đất đứng lên
Năm 1945, vùng Ba Tơ đã trở thành một địa danh đặc biệt của lịch sử cách mạng Việt Nam. Ngày 11 tháng 3 năm 1945, cuộc Khởi nghĩa Ba Tơ nổ ra. Sau thắng lợi của cuộc khởi nghĩa, Đội du kích Ba Tơ được thành lập và rút lên vùng núi Cao Muôn xây dựng căn cứ.
Đối với đồng bào H’Rê, đó không chỉ là một sự kiện được ghi trong sách lịch sử.
Đó là lịch sử diễn ra ngay trên quê hương mình.
Những người dân miền núi chứng kiến các chiến sĩ đi qua buôn làng.
Họ biết những người ấy đang chiến đấu vì một ngày đất nước được tự do.
Và họ bắt đầu giúp đỡ.
Người góp gạo. Người góp muối. Người dẫn đường. Người đưa tin. Người che giấu cán bộ. Người chăm sóc thương binh. Những việc ấy có thể nhỏ bé khi đứng riêng lẻ. Nhưng khi hàng trăm, hàng nghìn người cùng làm, chúng tạo nên một sức mạnh rất lớn.
Một đêm trong rừng

Một đêm nọ, khi trời đã khuya, mẹ nghe thấy tiếng động phía sau nhà. Mẹ bước ra. Trong bóng tối, một người chiến sĩ trẻ đang dìu một đồng đội bị thương.

Người chiến sĩ khẽ nói: — Mẹ ơi... Chỉ hai tiếng ấy thôi. Mẹ hiểu. Mẹ không hỏi người kia là ai. Không hỏi họ từ đâu đến. Mẹ chỉ mở cửa.
— Đưa vào đây.
Người bị thương được đặt xuống sàn.
Mẹ lấy nước.
Mẹ tìm lá thuốc.
Mẹ nhóm một bếp lửa thật nhỏ.
Ngoài rừng, gió thổi qua những tán cây.
Trong nhà, mẹ lặng lẽ chăm sóc người chiến sĩ.
Đêm ấy, mẹ không ngủ.
Mỗi tiếng động bên ngoài đều khiến mẹ ngẩng đầu.
Mỗi tiếng chó sủa từ xa vọng lại đều khiến mẹ lo lắng.
Bởi mẹ biết:
Nếu địch phát hiện ra người chiến sĩ trong nhà, không chỉ anh mà cả gia đình mẹ đều có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng mẹ vẫn ở đó.
Bàn tay mẹ nhẹ nhàng đặt lên trán người chiến sĩ.
Mẹ nói:
— Cố lên con.
Người chiến sĩ nhìn mẹ.
Có lẽ anh hiểu rằng giữa chiến tranh, có những người không cầm súng nhưng vẫn đang chiến đấu.
Những người mẹ không có tên trong sách
Lịch sử thường ghi tên những vị tướng. Ghi tên những người chỉ huy. Ghi những trận đánh lớn.
Ghi những chiến thắng vang dội. Nhưng phía sau mỗi chiến thắng còn có rất nhiều người bình thường. Những người mẹ nấu cơm. Những người phụ nữ giã gạo. Những người thanh niên dẫn đường. Những em nhỏ làm liên lạc. Những người dân mở cửa nhà mình cho cán bộ trú ẩn.
Trong cộng đồng H’Rê ở Ba Tơ, tinh thần yêu nước và ý chí chống ngoại xâm được hun đúc qua nhiều thời kỳ. Đặc biệt, cuộc Khởi nghĩa Ba Tơ năm 1945 đã trở thành một dấu mốc lớn trong lịch sử vùng đất này. Vì vậy, câu chuyện về một người mẹ H’Rê không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ.
Đó là câu chuyện về những người phụ nữ miền núi đã âm thầm đứng phía sau cuộc kháng chiến.

Mẹ đưa con vào rừng Một ngày khác, quân địch tiến gần buôn. Tiếng người gọi nhau vọng từ phía con đường. Mẹ nhìn những người đang trú trong nhà. Không ai nói gì. Mẹ hiểu phải làm gì.Mẹ đưa họ theo lối nhỏ phía sau nhà. Con đường ấy dẫn vào rừng. Mẹ đã đi con đường này hàng trăm lần. Mẹ biết chỗ nào có đá trơn. Biết nơi nào có dòng nước. Biết chỗ nào có thể tránh khỏi đường lớn. Mẹ đi trước. Những người chiến sĩ đi sau. Đến một đoạn rừng sâu, mẹ dừng lại.
— Từ đây đi theo con suối. Đừng đi ra đường lớn.
Một người chiến sĩ hỏi:
— Còn mẹ?
Mẹ chỉ cười.
— Mẹ về.
Mẹ quay lại. Một mình. Bóng mẹ nhỏ dần giữa những thân cây. Không ai biết mẹ đã bao nhiêu lần đưa người vào rừng như thế. Không ai biết bao nhiêu lần mẹ đã đứng trước nguy hiểm. Và có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ kể
Khi người mẹ phải lựa chọn
Chiến tranh ngày càng khốc liệt. Có những ngày buôn làng thiếu gạo. Có những mùa rẫy bị phá. Có những người ra đi rồi không trở về. Mẹ cũng mất đi những người thân của mình. Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gọi từ trong rừng, mẹ lại đứng dậy. Mẹ biết những người đang chiến đấu cũng có mẹ. Có người đang nhớ quê. Có người còn rất trẻ. Có người có thể sẽ không bao giờ trở về. Vì thế, mẹ giúp họ như giúp những người con của chính mình.
Đó chính là sức mạnh của những người mẹ trong chiến tranh. Họ có thể khóc. Có thể đau. Có thể sợ. Nhưng khi quê hương cần, họ vẫn đứng lên.

Một bát cơm giữa rừng
Có một lần, mẹ chỉ còn đúng một nắm gạo. Đó là số gạo dành cho gia đình. Nhưng chiều hôm ấy, mấy chiến sĩ ghé qua. Họ đã nhiều ngày thiếu ăn. Mẹ nhìn nắm gạo. Rồi nhìn những người trẻ trước mặt. Mẹ không nói gì. Mẹ đổ gạo vào nồi. Thêm nước. Chờ cơm chí . Bữa cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là cơm và một ít rau rừng. Nhưng với những người đang chiến đấu, đó là một bữa cơm quý giá. Một người lính nói:
— Mẹ ăn cùng chúng con.
Mẹ lắc đầu.
— Các con ăn đi.
Người lính hiểu mẹ đã nhường phần của mình. Anh lặng người. Có lẽ trong chiến tranh, những điều khiến con người ta nhớ nhất không phải lúc nào cũng là những trận đánh.
Đôi khi, đó chỉ là một bát cơm của một người mẹ.

Những năm tháng không thể quên

Cuộc kháng chiến kéo dài. Người H’Rê tiếp tục sống, chiến đấu và bảo vệ quê hương. Từ Ba Tơ, truyền thống cách mạng được tiếp nối qua nhiều thế hệ. Đến những năm kháng chiến chống Mỹ, nhiều người H’Rê tiếp tục tham gia cách mạng, phục vụ chiến đấu, tải thương, vận chuyển lương thực và hỗ trợ các lực lượng kháng chiến. Những hồi ức của các cựu chiến binh H’Rê về thời kỳ ấy vẫn còn được lưu giữ.
Có những người đã hy sinh.
Có những người trở về với những vết thương.
Có những người mang ký ức chiến tranh suốt cả cuộc đời.
Và có những người mẹ đã sống lặng lẽ qua tất cả những năm tháng ấy.

Mẹ không cần được gọi là anh hùng

Sau ngày đất nước hòa bình, cuộc sống dần thay đổi. Những con đường mới được mở. Trẻ em đến trường. Những buôn làng H’Rê từng trải qua chiến tranh dần trở lại cuộc sống bình thường. Mẹ vẫn ở đó. Vẫn căn nhà nhỏ. Vẫn mảnh ruộng. Vẫn những ngày làm việc bình dị. Có người hỏi mẹ:
— Mẹ có thấy mình đã làm được điều gì lớn lao không?
Mẹ chỉ cười.
— Mẹ chỉ giúp được chút gì thì giúp.
Có lẽ chính câu trả lời giản dị ấy lại nói lên tất cả.
Những người như mẹ không làm những việc lớn lao để được ghi tên.
Họ làm vì quê hương.
Vì buôn làng.
Vì những người con đang chiến đấu.
Và vì họ tin rằng một ngày nào đó, những đứa trẻ sẽ được lớn lên trong hòa bình.

Tiếng chiêng hôm nay

Nhiều năm đã trôi qua. Những cánh rừng Ba Tơ vẫn xanh. Những dòng suối vẫn chảy.

Những buôn làng H’Rê hôm nay vẫn gìn giữ tiếng chiêng, những điệu hát và nhiều nét văn hóa truyền thống. Nghệ thuật trình diễn chiêng ba của người H’Rê Ba Tơ đã được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Nếu một ngày nào đó tiếng chiêng vang lên giữa buôn làng, có lẽ những người già sẽ lại nhớ về những năm tháng xa xưa. Nhớ những người đã hy sinh. Nhớ những người từng đi qua rừng. Nhớ những người mẹ từng mở cửa nhà mình cho cán bộ. Nhớ những bát cơm giản dị. Nhớ những đêm dài không ngủ. Và nhớ những người đã góp phần giữ cho ngọn lửa cách mạng không bao giờ tắt.

Người mẹ và bài học cho hôm nay

Câu chuyện về người mẹ H’Rê không phải câu chuyện về một người phụ nữ có sức mạnh phi thường. Đó là câu chuyện về một người bình thường đã làm những điều phi thường trong hoàn cảnh đặc biệt. Mẹ không cầm súng. Nhưng mẹ bảo vệ người cầm súng. Mẹ không đứng trên chiến trường. Nhưng mẹ giữ hậu phương. Mẹ không có những bài diễn văn lớn. Nhưng một bát cơm, một con đường rừng, một lần che giấu cán bộ của mẹ đều góp phần vào cuộc kháng chiến. Lịch sử của một dân tộc không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn. Nó còn được viết bằng những hy sinh âm thầm của hàng triệu con người bình dị.

Trong đó có những người mẹ.

Những người mẹ của núi rừng.

Những người mẹ của buôn làng.

Những người mẹ H’Rê.

Ngày hôm nay, khi trẻ em được cắp sách đến trường, khi tiếng chiêng vang lên trong những ngày hội, khi những con đường mới chạy qua những buôn làng năm xưa, chúng ta càng hiểu giá trị của hòa bình.

Và chúng ta càng phải biết ơn những thế hệ đã đi trước.

Mẹ H’Rê không có trong câu chuyện như một cái tên duy nhất.

Mẹ là hình ảnh tượng trưng cho biết bao người phụ nữ H’Rê đã âm thầm góp sức cho cách mạng.

Họ đã trao đi những gì mình có.

Có khi là một nắm gạo.

Có khi là một tấm chăn.

Có khi là một con đường.

Có khi là cả tuổi trẻ.

Và có khi là những người con thân yêu nhất.

Để rồi khi chiến tranh đi qua, họ lại trở về với cuộc sống bình dị của mình.

Không đòi hỏi phần thưởng.

Không mong được ca ngợi.

Chỉ mong quê hương được bình yên.

Giữa đại ngàn Ba Tơ hôm nay, tiếng chiêng vẫn ngân vang.

Tiếng chiêng ấy không chỉ gọi mùa vui.

Nó còn như một lời nhắc nhở:

Hãy nhớ những người đã giữ quê hương bằng cả cuộc đời mình.

Và trong tiếng chiêng ngân giữa núi rừng, hình bóng người mẹ H’Rê năm nào dường như vẫn còn đó — một người mẹ giản dị, lặng thầm, nhưng trong trái tim luôn cháy một tình yêu lớn lao dành cho quê hương, buôn làng và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn