Người mẹ Hà Tĩnh gửi trọn niềm tin khi tiễn con ra trận
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh đã tiễn con ra trận với tất cả niềm tin, dù biết có thể không còn ngày gặp lại.
Mẹ Lê Thị Đào, sinh năm 1930, là một người mẹ ở Hà Tĩnh có hai người con trai lên đường nhập ngũ trong những năm chiến tranh. Đối với mẹ, mỗi lần tiễn con đi là một lần lòng quặn thắt.
Mẹ kể, ngày các con lên đường, mẹ chuẩn bị từng chút một. Từ bộ quần áo, đến những dặn dò giản dị.
Mẹ không nói nhiều, chỉ dặn các con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng khi các con đi xa, mẹ mới lặng lẽ lau nước mắt.
Những năm sau đó, mẹ sống trong chờ đợi. Mỗi lá thư gửi về là niềm vui lớn.
Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ, như nghe thấy giọng nói của con.
Rồi tin dữ lần lượt đến.
Hai người con của mẹ đã không trở về.
Mẹ nói, nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.
Nhưng mẹ không gục ngã.
Mẹ nói, “con mình hy sinh cho đất nước, mình phải tự hào”.
Mẹ giữ lại những kỷ vật của các con, coi đó là phần ký ức quý giá nhất.
Mỗi dịp lễ, mẹ lại thắp hương, gọi tên từng người.
Dù đã nhiều năm trôi qua, mẹ vẫn nhớ rõ từng kỷ niệm.
Câu chuyện của mẹ là biểu tượng của sự hy sinh lớn lao – không chỉ của những người ra trận, mà còn của những người ở lại.



