Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ Hà Tĩnh lặng lẽ đi qua nỗi đau mất con

Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh chịu nhiều mất mát nhưng vẫn bền bỉ, sống trọn nghĩa với gia đình và quê hương.

Hà Tĩnh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Lê Thị Hường, sinh năm 1931, là một người mẹ đã tiễn hai người con trai ra chiến trường và rồi lặng lẽ đón nhận tin các con không trở về. Cuộc đời mẹ là những năm tháng âm thầm đi qua nỗi đau mà không phải ai cũng thấu hiểu.

Mẹ kể, ngày các con lên đường, mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị cho từng đứa một ít đồ dùng cần thiết.

Không có gì quý giá, chỉ là những thứ giản dị, nhưng chứa đựng tất cả tình thương của người mẹ.

Mẹ dặn các con giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ, rồi quay đi thật nhanh.

“Không muốn tụi nó thấy mình khóc”, mẹ nói.

Từ đó, cuộc sống của mẹ gắn liền với sự chờ đợi.

Mỗi buổi chiều, mẹ thường ra trước ngõ, nhìn về con đường làng.

Chỉ cần có người đi qua, mẹ lại ngẩng lên, hy vọng.

Những lá thư trở thành niềm an ủi lớn nhất.

Mẹ đọc đi đọc lại, cất giữ cẩn thận như báu vật.

Nhưng rồi, tin dữ đến.

Một người con hy sinh.

Chưa kịp nguôi ngoai, người con còn lại cũng không trở về.

Nỗi đau chồng lên nỗi đau.

Những ngày sau, mẹ sống trong lặng lẽ.

Không khóc nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng xa xăm.

Mẹ vẫn giữ lại từng kỷ vật nhỏ của các con.

Có những buổi chiều, mẹ ngồi một mình, nhìn ra con đường trước nhà.

Nhưng mẹ không gục ngã.

Mẹ tiếp tục sống, làm việc, giữ nếp nhà.

Mẹ nói: “Các con mình đã hy sinh, mình phải sống cho xứng đáng”.

Nhiều năm trôi qua, nỗi đau vẫn còn, nhưng trong mẹ là sự bình thản của người đã đi qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn