Người mẹ Hà Tĩnh lặng lẽ tiễn con đi và chờ đợi trong suốt cuộc đời
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh đã tiễn con ra trận, chịu đựng nỗi đau mất mát nhưng vẫn giữ trọn niềm tin.
Mẹ Lê Thị Sâm, sinh năm 1930, là một người mẹ nông thôn Hà Tĩnh đã tiễn con trai lên đường nhập ngũ trong những năm chiến tranh ác liệt.
Mẹ kể, ngày con đi, mẹ chuẩn bị rất nhiều thứ, từ bộ quần áo đến những món ăn giản dị.
Mẹ dặn con giữ gìn sức khỏe, làm tròn nhiệm vụ, rồi quay đi rất nhanh, không dám đứng lâu.
“Không phải không muốn nhìn, mà sợ mình khóc, con lại không yên tâm”, mẹ nói.
Từ ngày đó, cuộc sống của mẹ gắn liền với sự chờ đợi.
Mỗi khi có người đi qua đầu ngõ, mẹ lại ngước nhìn. Mỗi khi có thư gửi về, mẹ mừng đến rơi nước mắt.
Những lá thư được mẹ cất giữ cẩn thận, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.
Nhưng rồi, một ngày, người ta mang đến tin mà mẹ không bao giờ muốn nghe.
Người con của mẹ đã hy sinh.
Mẹ nói, lúc đó mẹ không còn nghe rõ xung quanh nữa, chỉ thấy lòng mình trống rỗng.
Những ngày sau, mẹ vẫn giữ thói quen chờ con, như thể con vẫn còn ở đâu đó.
Mẹ giữ lại từng kỷ vật, từng dòng chữ của con.
Có những đêm, mẹ ngồi lặng bên bàn thờ, không nói gì, chỉ nhìn thật lâu.
Nhưng mẹ không gục ngã.
Mẹ vẫn tiếp tục lao động, sống cùng bà con, giữ vững tinh thần.
Mẹ nói, “con mình đã hy sinh, mình không được yếu lòng”.
Nhiều năm trôi qua, nỗi đau vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt mẹ là sự bình thản của người đã đi qua tất cả.



