Người mẹ Hà Tĩnh nuôi giấu bộ đội như con ruột
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh không chỉ mất con trong chiến tranh mà còn nuôi giấu bộ đội như chính con mình
Mẹ Phan Thị Sửu, sinh năm 1928, là một trong những Mẹ Việt Nam anh hùng tiêu biểu của Hà Tĩnh. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh, với những mất mát và cả những nghĩa tình sâu nặng.
Mẹ có người con trai đã hy sinh trong kháng chiến. Nỗi đau ấy theo mẹ suốt cả cuộc đời. Nhưng điều đặc biệt là, dù mất con, mẹ vẫn mở lòng đón nhận những người lính khác như con ruột của mình.
Mẹ kể, trong những năm chiến tranh, nhiều cán bộ, bộ đội được đưa về trú ẩn tại nhà. Mẹ chăm sóc họ từng bữa ăn, giấc ngủ, lo từng chút một.
Có những đêm, mẹ thức trắng để canh chừng, chỉ sợ có động tĩnh bất thường.
Mẹ nói, nhìn các chú bộ đội, mẹ nhớ đến con mình. Cũng tuổi đó, cũng gương mặt đó, cũng mang trong mình lý tưởng.
Chính vì vậy, mẹ thương họ như con.
Có lần, khi địch càn quét gần khu vực, mẹ đã bình tĩnh dẫn cán bộ xuống hầm bí mật, rồi đứng ra đối phó.
Sự gan dạ và bình tĩnh của mẹ đã giúp giữ an toàn cho mọi người.
Sau khi con hy sinh, mẹ vẫn tiếp tục công việc nuôi giấu, giúp đỡ cách mạng.
Mẹ nói, “con mình mất rồi, nhưng còn nhiều đứa con khác đang chiến đấu”.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, nhiều người từng được mẹ giúp đỡ quay lại thăm. Họ gọi mẹ bằng “mẹ” như ngày xưa.
Đối với mẹ, đó là niềm an ủi lớn nhất.
Câu chuyện của mẹ không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tình thương bao la – một tình mẹ vượt lên trên cả mất mát riêng để hướng về đất nước.



