Người mẹ Hà Tĩnh tiễn con ra trận và giữ trọn niềm tin
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh đã tiễn nhiều người con ra trận, chịu đựng mất mát nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào cách mạng.
Mẹ Nguyễn Thị Dần, sinh năm 1931, là một người mẹ ở Hà Tĩnh có hai người con trai lên đường tham gia chiến đấu trong những năm chiến tranh ác liệt. Với mẹ, mỗi lần tiễn con đi là một lần lòng nặng trĩu.
Mẹ kể, những ngày con chuẩn bị lên đường, mẹ vừa lo lắng, vừa tự hào. Mẹ chuẩn bị cho con từng bộ quần áo, dặn dò những điều giản dị mà sâu sắc.
Mẹ không khóc trước mặt con, chỉ khi quay đi mới lặng lẽ lau nước mắt.
Những năm sau đó, mẹ sống trong chờ đợi. Mỗi lá thư gửi về là một niềm vui, một hy vọng.
Nhưng rồi, tin dữ lần lượt đến.
Hai người con của mẹ đã không trở về.
Mẹ nói, nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời. Có những đêm mẹ không ngủ, chỉ ngồi lặng bên bàn thờ.
Nhưng mẹ không gục ngã.
Mẹ nói, “các con hy sinh cho đất nước, mình phải sống cho xứng đáng”.
Mẹ tiếp tục lao động, tham gia các công việc tại địa phương, giữ vững tinh thần.
Mẹ giữ lại những kỷ vật của các con, coi đó là phần thiêng liêng nhất.
Nhiều năm trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng, nhưng ký ức về các con vẫn còn nguyên.
Câu chuyện của mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.



