Người mẹ Hà Tĩnh tiễn con ra trận và sống trọn những năm tháng lặng thầm
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh chịu nhiều mất mát nhưng vẫn bền bỉ, sống trọn nghĩa với gia đình và quê hương.
Mẹ Trần Thị Mão, sinh năm 1930, là người đã tiễn con trai ra chiến trường và rồi đón nhận tin con không trở về. Cuộc đời mẹ là những năm tháng lặng lẽ đi qua nỗi đau mà ít khi nói thành lời.
Mẹ kể, ngày con lên đường, mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị cho con từng thứ một. Không có gì nhiều, chỉ là vài bộ quần áo và chút đồ ăn mang theo.
Mẹ không khóc, chỉ dặn dò con những điều giản dị.
“Đi mạnh giỏi, nhớ giữ mình”, mẹ nói.
Từ đó, mẹ bắt đầu những ngày chờ đợi.
Mỗi chiều, mẹ thường ra trước ngõ, nhìn về con đường làng. Chỉ cần có người đi qua, mẹ lại ngẩng lên, hy vọng đó là con mình.
Những lá thư trở thành niềm an ủi lớn nhất.
Mẹ đọc đi đọc lại, cất giữ rất cẩn thận.
Rồi một ngày, tin dữ đến.
Người con mà mẹ luôn mong ngóng đã hy sinh.
Mẹ nói, lúc đó, mẹ không khóc được, chỉ thấy lòng mình trống rỗng.
Những ngày sau, mẹ vẫn giữ thói quen cũ – vẫn ra ngõ, vẫn nhìn về phía con đường.
“Như thể nó vẫn đâu đó”, mẹ nói.
Dù mất mát, mẹ vẫn tiếp tục sống, làm việc, chăm lo gia đình.
Với mẹ, người con ấy chưa bao giờ rời xa – chỉ là không còn hiện diện như trước



