Bài viết

Người mẹ hậu phương

Mẹ tiễn con đi không khóc. Đêm về, mẹ lặng lẽ ra đầu ngõ nhìn về phía núi. Mỗi lá thư đến là một lần mẹ mừng rơi nước mắt. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ ngồi rất lâu không nói. Mẹ là hậu phương thầm lặng nhất.

Quảng Trị20/01/2026Trần Thị Nga (Đoàn xã Trường Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ tiễn con đi không khóc. Đêm về, mẹ lặng lẽ ra đầu ngõ nhìn về phía núi. Mỗi lá thư đến là một lần mẹ mừng rơi nước mắt. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ ngồi rất lâu không nói. Mẹ là hậu phương thầm lặng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn